XIN CHÀO MỪNG BẠN ĐẾN VIẾNG TRANG HƯƠNG ÁO

Thứ Tư, 28 tháng 4, 2010

HB - 105 BÔNG GÒN

BÔNG GÒN

Bông gòn căng áo hoa cà
Hoa sen bông súng quê nhà thương ơi !
Thương đi thương đứng thương ngồi
Gội đầu chải tóc bên đồi tiên nga
Dịu hiền yểu điệu tài hoa
Cho anh ngơ ngẩn thương ca ru tình
Chèo ghe đi chợ bình minh
Thương ơi ! Chầm chậm cho nhìn mười thương....
Cách nhau có một khu vườn
Hai gian đồng lúa nàng Hương ngọt ngào
Anh cổ tích em ca dao
Cho trăng ăn mật hứng sao nguyện cầu
Tình bủa lưới nghĩa giăng câu
Be bờ đắp đập bể dâu thương hoài
Chiêm bao lưng trắng chân dài
Hôn mê suối tóc mối mai chung mình
Hẹn thề trước miễu sau đình
Còn hương tình sử chân kinh đá vàng
Ôm gió bãi níu trăng ngàn
Cho nhau giọt nắng dịu dàng hương thơ
Buồn trôi gió cát thẩn thờ
Vui đeo hương áo mộng mơ học trò....

MD.11/30/08
LuânTâm

HB - 104 BẮT ĐỀN KHÓI BAY

BẮT ĐỀN KHÓI BAY

Buồn thơ lục bát lạc vần
Gửi thương gửi nhớ thơm gần ngọt xa
Chân trời góc biển bóng ma
Tàn trăng lỗi hẹn trôi hoa đau cành
Cỏ non đùa sóng gió xanh
Hè trưa ru võng mái tranh vẫn chờ
Người không thực ta không mơ
Mẹ già cơm nếp chuối khô mỏi mòn
Quê người lòng nước bồng con
Trăm cay nghìn đắng Saigòn Việt Nam
Sầu đêm sương khóc hương tàn
Vườn xưa tưởng cánh mai vàng đón xuân
Gió trêu cờ mía lá gừng
Lang thang lạc lối hồng trần nhớ quên
Bến Thành nắng lạ mưa quen
Cầu Kho thân thuộc trắng đen đổi đời
Cầu Ông Lãnh rau cá cười
Không ân cũng nghĩa sao dời đổi tên
Lệ chuông khổ xuống buồn lên
Trời không đất trống bắt đền khói bay
Lưng trần vai lụa trắng tay
Tình thư tình sử đầu thai chốn nao
Không còn tháng bảy mưa ngâu
Ngưu Lang Chức Nữ chờ lâu quá già
Mừng tình mộng tủi trăng hoa
Vô cùng thiên địa hay là sắc không
Cành Nam Việt điểu đau lòng
Sao đành bèo bọt long đong thuyền sầu
Tri âm tri kỷ gãy cầu
Tiếng mưa ray rứt bể dâu đọan trường...

MD.02/27/01
LuânTâm

Thứ Ba, 27 tháng 4, 2010

HB - 103

BẢY NGÀY MƯA NGÂU


thu khát nắng bảy ngày mưa

bảy đêm chờ mộng uống buà tương tư

mưa chung áo nắng chung dù

vòng yêu bốc khói nhớ nhừ vòng mong

còn em gót đỏ môi hồng

còn anh chân đất mềm lòng trăng sao

thơm ngây thơ cưng ngọt ngào

đau nghìn trước xót nghìn sau làm gì

chung môi nhóm lửa than ghì

siết mềm quấn ấm êm thi ca cầm

hồng trần chín tháng ăn nằm

con thơ tháng chín cúng rằm thôi nôi

mãn cầu vú sữa lên ngôi

sầu riêng non nước nổi trôi cũng đành

anh cuả em em cuả anh

còn riêng một góc trời xanh thơ tình

thơ trong thơ mình trong mình

nhớ không chịu nổi cho nhìn được hôn....

cưng ơi...


MD.09/11/09

LuânTâm

HB - 102 Bỗng Đau

Bỗng Đau


Lạ quê lạ cảnh lạ đời

Thế nhân dở khóc dở cười dở mê...

Tối đen nặng trĩu bốn bề

Gối chăn bỗng lạ vai kề bỗng đau!

Hoa tàn hương sắc về đâu

Hắt hiu bóng nhỏ chiêm bao đọa đày

Bao người tỉnh bao người say

Như cơn gió thoảng tháng ngày long đong

Mắt nào dành để ngóng trông

Mắt nào dành để mênh mông biển sầu

Thu không về? Không mưa ngâu

Nhớ nhau xin giử chút màu thơ ngây!

Hồn quê mây trắng còn bay

Tình quê còn tiếng thở dài lẻ loi

Đường về đã mất thì thôi

Vo tron bóp méo cũng rồi...trăm năm

Văn chương sử sách biệt tăm

Trại tù lao động nghìn năm kinh hoàng

Phố phường còn bóng xe khăn tang

Xóm làng còn lại mấy hàng cỏ khô!

Bao nhiêu gò đống mả mồ

Đào lên bới xuống xương khô tội gì

Hết đường hết chỗ hết đi

Đục trong đen trắng cần chi luận bàn….

MD 03/17/04

LuânTâm

HB - 101 TRÀN ĐỒNG CA DAO

TRÀN ĐỒNG CA DAO


Cảm ơn em hương phù sa

Mềm thương ấm nhớ cơm nhà nước sông

Đất lành chim đậu mộng hồng

Trắng da dài tóc tràn đồng ca dao

Hai tà lục bát chiêm bao

Đường mai trái cấm ngõ đào trái cho

Bướm thơ ngây hoa học trò

Sôi kinh nấu sử hẹn hò học yêu

Thương Cha nhớ Mẹ chắt chiu

Củ khoai trái bắp nâng niu dỗ dành

Càng yêu càng cố học nhanh

Gom hương góp lửa thơm lành cho nhau

Gần thơm ngon xa ngọt ngào

Buồn dâng gác trọ nhớ trào tình thơ

Giấu vào sách quý ướt mơ

Tặng em chờ đợi bao giờ em khen

Được cho tay nắm ăn kem

Chung ly hư thực bắt đền trăng sao !

Cuối tuần giật mình nghẹn ngào

Mượn bài trả tập lồng vào tóc mai

Sợ thương đêm sợ nhớ ngày

Thẹn thùng ấp úng cháy tay vòng tình

Chung dù chung nón van xin

Hoa tiên hé nhụy cho nhìn cảo thơm...

MD.04/26/09

LuânTâm

Thứ Hai, 26 tháng 4, 2010

HB -100

PHÙ SA TRĂNG THỀ
(Thân gửi Sông Cửu)

"Tình anh tháp em cánh phượng

Lượn quanh hành tinh hoà bình"(1)

Đầu thai liền cánh chung mình

Hoa thơ ngây nhạc hứng tình ca dao
Thương ngọt ngào nhớ ngọt ngào
Chiêm bao nho nhỏ trăng sao câu thề
Hoa nắng yêu hoa mưa mê
Bềnh bồng hương áo đi về phù sa
Thơ thăng hoa nhạc thăng hoa
Trắng hồng....
Em ơi...

MD.04/26/10

LuânTâm
(1) Hai câu thơ kết bài "CHÂN TRỜI" cuả Sông Cưủ

HB -099 BÓNG HÔN TAY

BÓNG HÔN TAY

Đêm thao thức gió trăng tàn
Lạnh mình đeo bóng xe tang về rừng
Nghe chim kể chuyện thủy chung
Nghe cây kể chuyện hoa xuân vô tình


Nghe trời mất nắng quyên sinh
Nghe đất mất nước gieo mình bể dâu
Nghe ta trầu quấn thân cau
Nghe người cười nụ hoa đào đong đưa


Nghe tình chợt nắng chợt mưa
Nghe duyên tận số đổ thưà bùa tan
Nghe nợ xóa sổ lầm than
Nghe mình núp bóng dã tràng leo cây !


Nghe nghìn sau bóng hôn tay
Tình trong cổ tích nghĩa ngoài văn thơ
Nghe nghìn xưa bóng gió đùa
Đi không quán trọ về chưa quê nhà


Nghe cây giận cỏ làm hòa
Tình thư tình sử tình ca mê hồn
Trôi sông lạc chợ hoàng hôn
Người chim tuyệt giống ta cô đơn còn.....

MD.01/27/08
LuânTâm

Chủ Nhật, 25 tháng 4, 2010

HB -098 BONG BÓNG CÔ ĐƠN

BONG BÓNG CÔ ĐƠN


Có những ngày xuân không cành hoa

Tuyết chưa từ biệt chân không nhà

Đường xa bóng cũ mờ sương khói

Lòng bỗng hoang vu bỗng lệ nhoà!


Hoa bướm tàn phai nợ không duyên

Làm sao quên được bóng tình tiên

Bao giờ biển cạn non mòn hết

Hơi thở không còn tình còn nguyên…


Chẳng biết người xưa cũng tủi hờn

Như mình bong bóng bóng cô đơn

Bên bờ vực thẳm tìm chân lý

Suối cạn không nguồn rêu sạch trơn !


Cát bụi đá đau còn biết đi

Xé rào tử biệt vớt sinh ly

Quanh co trốn chạy vòng oan trái

Cuối nẻo hôn mê bóng lỡ thì….


MD 01/24/03

LuânTâm

Thứ Bảy, 24 tháng 4, 2010

HB - 097 TÌNH THƠ NGÂY TÌNH

TÌNH THƠ NGÂY TÌNH

Mình về hôn Mẹ ôm Cha

Mưa mừng nắng tủi tương cà còn thơm !

Khổ qua dỗi đắng đất hờn

Ăn bông bí luộc sạch trơn phong trần

Miếng trầu têm mới nưả chừng

Bông hồng cài áo mưa xuân lệ cười

Chim chuyền nhành ớt...Thương ơi!

Ao bèo vịt lội mây trôi mộng lành

Phải chi không có chiến tranh

Sinh ly tử biết không thành thương đau

Trời thương chiếu rách bay cao

Cùng đường vượt biển xé rào tử sinh

Đi cầu kinh về văn minh

Hoa sen bông súng quê mình thăng hoa

Hương tình ca hoài thương ca

Trăm năm dâu bể Mẹ Cha tiên bồng

Nghẹn ngào níu áo hư không

Em ơi ! Đừng khóc... tràn đồng ngây thơ

Cho nhau tình sử dựng cờ

Mông du chấp cánh tình thơ ngây tình...


Nha cưng ....
Thương ơi…


MD.12/14/09

LuânTâm


HB -096 MƯA HOA

MƯA HOA
(Thân tặng NS MiênDu ĐàLạt nhân
buổi Nhạc Thính Phòng"Những Tình Ca Miên Du"
tại Virginia / USA ngày 24/4/10)

Em về mưa bướm mưa hoa

Xuân hồng thơ nhạc nắng ca dao tình
Tài hoa thục nữ nghiêng thành
Thi Ca Hải Ngoại dỗ dành hồn quê
Trăm năm mấy nẻo đi về
Cảo thơm tròn bóng trăng thề Miên Du...

MD.24/04/10
LuânTâm

HB -095 TÌM TRẦM NGẬM NGẢI

TÌM TRẦM NGẬM NGẢI

"Chim khôn kêu tiếng rảnh rang
Người khôn nói tiếng dịu dàng dễ nghe !" (1)
Ngọt ngào tình tứ hôn mê
Hơn đường hơn mật hồn quê hương tình

Hoan ca tần số chung mình
Dâng hương hương lửa ba sinh chín từng
Trào thơm tràn ngọt ngập cưng....
Hồng trần trăng mật mưa xuân bốn muà !

Sớm cam trưa bưởi tối dưà...
Đường thơ ngõ nhạc thẹn thuà dấu yêu...
Giả đò trốn kiếm sam đeo
Tinh hoa dâng hiến bao nhiêu cho vừa ?

Tìm trầm ngậm ngải ăn buà
Khơi nguồn nhõng nhẽo đón đưa chết thèm
Em làm anh ...anh làm em ...
Hẹn hò tuyệt đỉnh bắt đền hôn mê....

MD.02/12/09
LuânTâm

(1) Ca Dao




HB -094 ĐAU THƯƠNG

ĐAU THƯƠNG

Buồn ngày nắng cũng hụt hơi
Mưa đêm sầu gió mồ côi trăng thề
Không trời không đất hôn mê
Tôi đi cát bụi em về khói nhang
Hềt ham nước bạc cơm vàng
Hết thèm môi lửa tay than dỗ nằm
Hết mê ngậm ngải tìm trầm
Sang sông con sáo lộn sòng đau thương
Đứt tơ đứt tóc đứt đường
Không mây không khói không sương treo cờ
Không kinh không sử không thơ
Không văn không nhạc họa trơ bút cùn
Em dỡ điên tôi dỡ khùng
Vết thương sạch máu vi trùng ăn nhau
Mất giống trầu tuyệt giống cau
Chị Hằng chú Cuội chìm tàu rước dâu
Không nghìn trước không nghìn sau
Không duyên không nợ chiêm bao hết bùa
Tôi đầu hàng em chịu thua
Bóng cười bóng khóc bóng đưa bóng đòi....

MD.03/23/08
LuânTâm

HB -093 DẤU SON THƠ TÌNH

DẤU SON THƠ TÌNH

"Chẻ tre bện lưới cho dài
Ngăn ngang sông Mỹ có ngày gặp em "(1)
Mềm lòng tiên cá gọi tên
Áo bay vào mộng bắt đền hoài thương
Chung mình quốc ngữ thiên hương
Cho hoa trinh nữ văn chương mật trào
Thơm tiên cưng điệu ướt ao
Còn nguyên hương áo hôm nào mới cho
Cầm tay mắc cỡ hẹn hò
Chung hồn sam biển chèo đò vớt trăng
Bướm chú cuội hoa chị hằng
Sập trời động đất tinh anh không mòn
Đeo thơm níu ngọt ngào hôn
Buà yêu còn dấu môi son thơ tình...

MD.03/24/09
LuânTâm
(1) Ca dao
.

Thứ Sáu, 23 tháng 4, 2010

HB -092 Long Lanh Mắt Cười

Long Lanh Mắt Cười

Sóng trong lòng? Sóng ngoài sông?
Mà sao mới giận lại mong làm hoà
Tình yêu không có mái nhà
Cho nên hờ hững gần xa mệt nhừ!
Vui buồn kiệt sức tương tư
Đón đưa sớm tối còn chưa đủ gần
Nắng trong sân mưa ngoài sân
Hàng mai chiếu thủy trắng ngần cách ngăn!
Đêm dài đối bóng tìm trăng
Gửi lời thương nhớ hàm răng mình cười!
Gió hôn cánh bướm vàng tươi
Cánh hoa lơi lả sương rơi nhẹ nhàng
Mây áo choàng mây khăn choàng
Nghiêng nghiêng suối tóc bàng hoàng tình si!
Trải hồn dưới bước em đi
Có nghe tội nghiệp chút gì không em
Năm năm chưa được làm quen
Mười năm chưa dám hờn ghen chút nào
Mây vẫn cao trơì vẫn cao
Tới lui lận đận lao đao mấy lần
Áo nhầu không dám mừng xuân
Bao lần qua cổng...ngập ngừng...rồi thôi!
Tưởng như đã...mất...thật rồi
Nghe như giông bão đất trời đảo điên!
Không còn ngày chỉ có đêm
Hoa thơm đã chết bên thềm rêu xanh
Đi không đành giận không đành
Thoáng trong cửa sổ long lanh mắt cười!
Lòng bỗng vui hồn bỗng vui
Bao nhiêu buồn tủi ngủ vuì trong mơ….

MD 03/21/03
LuânTâm

(Trích trong Tuyển Tập Thơ Quốc Gia Hành Chánh, Cơ Sở Hoài Bão Quê Hương xb,CA/USA.2005,tr.133-134)

HB -091 CHO ĐỜI CÒN HOA

CHO ĐỜI CÒN HOA

Mưa như than khóc giùm ai
Nỉ non giọt ngắn giọt dài năm canh
Em ơi! Hoa lá lià cành
Dù mưa vẫn muốn lá xanh hoa hồng!

Mưa từ biển cả về sông
Ruộng vườn vẫn đợi một lòng nhớ mưa
Đất khô cỏ cháy mất mùa
Xác thân thiêu đốt giấc trưa rã rời!

Cũng may mưa đến kịp thời
Cho em hết khát cho đời còn hoa
Từ em nũng nịu cùng ta
Mưa xuân rơi ướt áo hoa giận hờn…

Guốc cao thêm lạnh bàn chơn,
Cõng em qua phố đường trơn quên về
Nghĩ mình chân đất áo quê
Bây giờ bỗng được cận kề tiểu thư!

Cảm ơn mưa đã nhân từ
Khiến nàng tiên đẹp không từ chối ta
Vui cùng trời đất bao la
Em cười e thẹn thịt da thơm lừng…

MD 07/07/98
LuânTâm

(Trích trong TT ”Tuyển Tập Thơ Quốc Gia Hành Chánh”,Cơ Sở Hoài Bão Quê Hương xb,CA,USA.2005,tr.128)

HB - 090 Tóc

Tóc
(Thương tặng vợ hiền B.Th.Luân)

Kỷ niệm ngọt ngào hương tóc em
Văn Khoa tiếng guốc thật thân quen
Từng đêm tóc vẫn bay vào mộng
Dệt những vầng thơ em rất em!

Tóc rối như lòng bối rối thêm
Tình cờ gặp gỡ muốn làm quen
Đất trời nghiêng ngả trên vai nhỏ
Mấy kiếp, mấy đời được có em?

Cây cải về trời bởi gió đưa
Nhìn theo mỏi mắt những chiều mưa
Nón không đũ lớn che dòng tóc
Cay đắng kiếp nầy anh cũng ưa!

Tóc xỏa ôm lưng những ngày vui
Tung tăng chạy nhảy rộn tiếng cười
Vô tình tà áo bay quấn quít
Cho gã si tình thấy hỗ ngươi!

Nắng hong tóc gội những trưa hè
Hoa bưởi thơm lừng dáng Bến Tre
Sóng nước Cửu Long say màu mắt
Thước tha yểu điệu đón anh về!

Tóc ngủ đêm xuân ngào ngạt hương
Hồn anh bỗng chốc hoá Thiên Đường!
Gối chăn, hoa bướm chừng hư ảo
Mây trắng bồng bềnh thật dễ thương...

Tóc che má thẹn dấu môi hôn
Đời bỗng thơm tho, hết giận hờn!
Lớp lớp hoa rơi và sao rụng
Rừng thu thay áo ngộp từng cơn...

Nũng niụ tóc thề thêm vấn vương
Hồn ai phiêu lạc mất quê hương?
Thôi! Đừng nhìn lại thêm hờn tủi!
Cắn tóc ngậm nguì như khói sương!

Vuốt tóc làm duyên dễ chết người
Tương tư mấy kiếp vẫn xa xôi!
Áo bay và tóc bay ngây ngất
Thương cả dáng đi lẫn dáng ngồi!

Vào đời vào mộng tóc mê say
Ba sinh hương lưả mấy đêm ngày?
Trăm cay nghìn đắng và dâu bể
Tóc vẫn thơm tho vẫn nhớ hoài...

MD 12/18/01
LuânTâm

(Trích trong Tuyển Tập Thơ Quốc Gia Hành Chánh, Cơ Sở Hoài Bão Quê Hương xb,CA/USA.2005,tr.147-149)

HB - 89 CHẬP CHỜN

CHẬP CHỜN

Tủi hờn bỏ lại sau lưng
Đường tình quanh quất đâu cần trốn ta
Vườn xưa bưởi có còn hoa
Để em ướp tóc mặn mà duyên quê
Áo mây vàng nhuộm bờ đê
Cỏ may quấn quít lối về thực hư
Bao con đường tắt giăng mưa
Lội đồng bắt ốc mò cua ngại gì
Xin đừng giông bão làm chi
Để bàn tay nhỏ không ghi vết hằn
Mây buồn xin chớ che trăng
Để còn được thấy hàm răng ngọc ngà
Chỗ nào cỏ chỗ nào hoa
Chập chờn đom đóm gần xa hẹn hò
Không có sông đâu cần đò
Mà sao lận đận quanh co cả đời
Mai kia hai đứa đi rồi
Còn ai phơi áo trên đồi cỏ non
Tóc tiên gót đỏ môi son
Chỉ còn hạt bụi mỏi mòn... lãng quên…


MD.03/16/04

LUÂN TÂM


(Trích trong TuyểnTập Thơ Quốc Gia Hành Chánh,

Cơ Sở Hoài Bão Quê Hương xb,CA,USA.2005,tr.150)

HB -086 NGỌT NGÀO GIÓ THOẢNG MÂY TRÔI

NGỌT NGÀO GIÓ THOẢNG MÂY TRÔI


Thương vay đã khóc mướn rồi

Ta về tay trắng không lời chiêm bao

Mặc nghìn trước mặc nghìn sau

Ngày qua đêm tới ra sao cũng đành

Chân không lòng đất an lành

Nhẹ nhàng thoát xác rêu xanh vỗ về

Mặc bến giác mặc bờ mê

Đi không cũng tốt có về cũng vui

Ngọt ngào gió thoảng mây trôi....


MD.06/01/09

LuânTâm

Thứ Năm, 22 tháng 4, 2010

HB - 086 Đen Tối

Đen Tối


Thôi đã hết thơm ngọt hôn cưng

Người đi mang hết cả mùa xuân

Bây giờ ta sống như người chết

Hết đất trồng cây hết núi rừng!


Kỷ niệm còn nguyên tiếng hát buồn

Gió kêu cành lá khóc hoàng hôn

Mây hồng in bóng bao hò hẹn

Cũng vỡ tan thành mưa tiếc thương!


Sống gượng sống hờ sống ăn năn

Trả cho xong hết những nợ nần

U mê vay mượn từ muôn kiếp

Mong được nhẹ nhàng theo bóng trăng...


Hương đã tàn lửa cũng biệt tăm

Đường đi đen tối đau nghìn năm

Mai sau có nhớ xin thương xót

Một bóng chim bay đứt ruột tằm….


MD 10/09/02

LuânTâm

HB -0 85 DẾ KHÓC VE SẦU

DẾ KHÓC VE SẦU

Muốn được lên non phơi bóng mình
Xem người xưa luyện thuốc trường sinh
Phù du chấp cánh mơ thành bướm
Bỏ lại vườn hoang những bóng tình !

Khóc người lưu lạc hay khóc tôi
Bao năm oan ức quá quen rồi
Mà sao nước mắt còn giông bão
Ngập núi ngập sông nợ vẫn đòi !

Cõi buồn không nỡ xa cõi đau
Đêm tối lần mò vẫn gặp nhau
Dù mau dù chậm đều tan nát
Sâu thẳm kinh hoàng lạnh trước sau !

Khóc than chi để thêm đau lòng
Mai kia cũng chỉ hai tay không
Đò con lạc bến sông ly biệt
Quanh quẩn đi về ai nhớ mong ?

Nghe gió nghe mưa nghe nắng tàn
Người đi người đến giành xe tang
Bao nhiêu trăng mật bao tình tứ
Cũng sẽ không còn trong khói nhang !

Tiếng dế nỉ non khóc ve sầu
Nát lòng chôn bóng lạnh mưa ngâu
Còn bao nhiêu chuyện tình mê đắm
Chỉ để làm quà cho kiếp sau ?

Muốn bước mà chân chẳng nghe lời
Muốn bò mà gối muốn nghỉ ngơi
Thôi ! đành thanh thản ôm lòng đất
Mối trùn sâu bọ đến cùng chơi !

Bỏ cuộc chơi rồi biết về đâu
Tình tan áo rã bóng thương đau
Trăng xưa lạc lối quên đưa gió
Quên hẹn đầu thai quên nguyện cầu....

MD.10/26/08
LuânTâm

HB -084 ĐỂ TRẢ LỜI CON

ĐỂ TRẢ LỜI CON

Thương tặng ba con Phan Việt Minh Thư (ThưThư) & Phan Việt Anh Thư (MinhMinh)

& Phan Việt Thiên Thư (ThanhThanh)

Tôi làm thơ để tôi chơi
Tôi làm thơ để trả lời con tôi
Khi đi khi đứng khi ngồi
Cha con đuà giởn lời lời nên thơ
Nhân gian tăm tối mịt mờ
Xót thương thân nhện giăng tơ lỡ làng
Tôi còn gượng uống gượng ăn
Thương con thương vợ chiều tàn lỡ chơn
Tôi như chết đuối chưả chôn
Hư không thân ốc mư
ợn
hồn trôi sông
Tàn hơi lặn hụp ngược dòng
Kể chi dâu bể mênh mông thuyền sầu
Người về đâu tôi về đâu
Bốn phương u uất một màu vô tri
Gió mưa tôi chẳng ngại gì
Tuyết rơi tôi vẫn cứ đi một mình !
Cần chi đợi nắng bình minh
Cần chi lưả ấm mắt tình môi thơm....
Tôi như cành mục ổ rơm
Muà đông quê Mẹ cháo cơm vui buồn
Như cỏ ruộng như rêu vườn
Mình vui vẫn thấy sắc hương tuyệt vời
Ngày xưa cá nước chim trời
Tự do chung sống thảnh thơi nghiã tình
Không ai chia biệt trọng khinh
Tôi như bong bóng linh đinh giữa vời
Không ai cần không ai mời
Cần chi mỏi miệng nói cươi với ai
Thơ ngây mộng ngắn mộng dài
Cuối cùng nhắm mắt xuôi tay cũng đành!
Tiếc chi mây trắng trời xanh
Tiếc chi sương khói xây thành hư không
Đường sầu lưu lạc gai chông
Đường tu mòn mỏi mà lòng chưa yên !
Ngậm ngùi mắt Phật áo Tiên
Thơ không còn chỗ bình yên để dành
Mai sau lá có xa cành
Chim trời ơi…chớ bay quanh nỗi buồn
Xin cho nắng đẹp sân trường
Xin cho hoa bướm con đường con đi
Tiễn đưa cũng chẳng ích gì
Nghìn thu đất lạnh xanh rì dấu rêu
Khóc bao nhiêu tủi bấy nhiêu
Hồn thơ phảng phất gió chiều hôn con...

MD.03/02/04
LuânTâm


Thứ Tư, 21 tháng 4, 2010

HB -083 BÌNH THỦY TƯƠNG PHÙNG (1)

BÌNH THỦY TƯƠNG PHÙNG (1)

Em hoạ mi anh ve sầu lận đận
Bình thuỷ tương phùng còn tưởng chiêm bao
Hồn quê hương cũ hoa xưa mưa bướm
Áo trắng mây hồng suối tím ca dao

Không son phấn đầu môi trôi chót lưỡi
Nếp nhà tranh nết đất hương phù sa
Thương Cha Mẹ cải trời hơi đắng đất
Hương tình quê bếp ấm hoa khổ qua

Tóc em dài vòng lưng thơm thơ thẩn
Bướm hết hồn ong run rẩy ướt mơ
Sen trắng cao sang gìn vàng giữ ngọc
Đêm hoả châu ngày bom đạn chực chờ !

Ngọn cỏ nhỏ gió đuà sương tan khói
Gốc tre non giông bão cũng may còn
Rụng rún bầu đứt đọt trầu mắc cỡ
Nép vào nhau chung áo ấm bông gòn...

Sầu khách địa áo cơm dư sợ mỡ
Nghẽn mạch tình thơ dại hết thơ ngây
Anh điên điển em mọng dưà dâu ngọt
Cầu thơ thơ gội tóc hứng thơ bay...

Bờ lãng du bến viễn vông bóng khói
Đường thương vay ngõ khóc mướn hụt hơi
Trăng hẹn biển sao thề non chết đói
Vườn hoa tiên duyên kỳ ngộ thành thơ...

Không tay phù vân không chân phù thuỷ
Có môi mưa có nắng mắt hoa mưa
Vòng núi lửa thơ ngây trào hương sưã
Nâng hoa cưng lên ngôi báu còn chưa....

Ngọt ngào tình tứ hơn xưa
Hơn mơ hơn thực bốn muà tràn xuân...


MD.07/09/09
LuânTâm


(1) " Bình thuỷ tương phùng" :Nghĩa đen :" Bèo nước gặp nhau ". Nghĩa bóng chỉ vệc hai người gặp nhau nơi đất khách quê người.Người ta cũng thường dùng tiếng " bèo nước" để nói về cuộc gặp gỡ giữa đôi tình nhân .Cho nên trong truyện Kiều có câu:
"Mới hay bình thuỷ tương phùng
Khát khao đã thoả tấm lòng bấy nay "
(Theo GS.Trịnh Vân Thanh ,"Thành Ngữ Điển Tích Danh Nhân Từ Điển, Đại Nam xb,CA.USA.1966,tr.66-67)

Thứ Ba, 20 tháng 4, 2010

HB -082 CHIỀU TÀN

CHIỀU TÀN

Nắng chưa buồn ngủ giởn cành tre

Đồng lúa xanh non gọi gió về
Bao nhiêu mây trắng tan thành khói
Hương tóc hương hoa quyện áo hè

Hàng cây ngơ ngác đón sương rơi

Lá chuối đong đưa thật lả lơi
Chút bụi hoàng hôn còn e ngại
Đêm về thêm nặng bóng đơn côi

Lạnh từ ngõ vắng lạnh vào tim

Sông núi mờ xa khuất nẽo tìm
Hư thực dòng đời đau chìm nổi
Chong đèn mờ tỏ khóc thâu đêm

Sao cũ trăng xưa nhớ muộn màng

Nơi nào hò hẹn thêm dở dang
Nơi nào thương nhớ đành quên lãng
Hoa đẹp rồi hoa cũng úa tàn !

Trách chi dòng nước quá vô tình

Gặp gỡ chừng như nợ ba sinh
Có phải vụng tu từ muôn kiếp
Nên không buộc nổi chiếc thuyền tình ?

Nhớ tiếc bình minh nhớ tiếng chim

Nhớ tia nắng ấm đẹp dịu hiền
Tuổi thơ hoa bướm say màu áo
Giấc ngủ ngọt ngào mơ gặp tiên!

Quay cuồng danh lợi cũng khói mây

Bóng xế đường chiều cũng xuôi tay
Cho dù cõi tạm hay cõi thực
Cũng đã quá nhiều chuyện đắng cay !

Giọt nắng mong manh qúy vô cùng

Biết đau vô thủy đâu vô chung
Cỏ cây còn muốn nuôi mầm sống
Sỏi đá buồn vui bước ngập ngừng

Ngọc nát châu chìm tự nghìn xưa

Than trời trách đất mấy cho vừa
Thì thôi...trong đục là nhân thế
Thanh thản mà đi mặc gió mưa....

MD.04/10/02

LuânTâm

HB -081 BONG BÓNG

BONG BÓNG

Hạt giống mồ côi ôm bùn đen
Âm thầm nhẫn nhục ngoi đầu lên
Bốn muà sỏi đá không mầm sống
Mê mỏi trông chờ giọt sương đêm

Tự sinh tự diệt không nhà thương
Nắng lửa mưa dầu hết náu nương
Vào hồn hoa cỏ hồn sông núi
Trôi nổi nghìn năm bóng đoạn trường !

Có hạt tình buồn tự nghìn xưa
Vén mây chung thuỷ vạch yêu buà
Hoài công tu luyện tham thiền đói
Không mắt không môi cũng chịu thua !

Buồn chôn người buồn núi chôn sông
Người đi ngươi đến bến mòn gông
Trói tay trắng mộng xanh môi lưả
Đom đóm cò ma khóc lộn sòng !

Bờ mê bến giác mãi song song
Vô tận lòng đau sụp hầm chông
Không bao giờ gặp không hò hẹn
Con tim thơ dại chết trôi sông !

Người đã đi xa trăng không thề
Đường xưa lối cũ hết hồn quê
Trời mưa bong bóng hôn gót lạnh
Tay nhớ run chân đòi ăn thề...

Cát cũng sẽ tan rồi bụi còn không
Dấu yêu dấu nhớ trắng quên hồng
Dấu răng tuyệt đỉnh trời dâng hiến
Còn giữ hương tình nhớ viễn vông...

Hai mảnh hồn đau trôi về đâu
Vực đen ? Điạ ngục ? Bóng tinh cầu ?
Ngậm đắng nuốt cay cười lưu lạc
Bóng lạnh gục đầu hôn nghìn sau ...

Người đã đi rồi ta có không
Quê hương trong mộng tưởng hoài công
Lang thang mòn mỏi không nguồn cội
Buồn nhớ dời non đau lấp sông...

MD.10/08/08
LuânTâm