CỔ TÍCH



Em như nắng ấm đầu xuân


Như hoa đồng nội rất thân rất hiền


Như cổ tích như thần tiên


Mây qua đỉnh núi thăm miền thơ ngây




Đêm ôm mộng ngắn chân dài


Ngày vui phơi áo rượu say nơi nào


Tưởng đâu hết khổ hết đau


Nhà tranh còn bóng trăng sao tuyệt vời




Giấc sầu sương gió viễn khơi


Áo sầu trả lại cho đời trắng đen


Uống dòng suối mát thân quen


Nửa đêm giởn bóng hoa đèn thêm xinh




Yêu nhau đỗ quán xiêu đình


Núi non rừng nhỏ thương mình gọi em


Chỗ nào cưng cũng được khen


Mưa xuân phơi phới nhuỵ sen no tròn




Dáng tiên ngây ngất Sàigòn


Ngờ đâu bạc phước gót son bụi mờ


Em đi mang hết hồn thơ


Cạn sông tình sử nát bờ tình ca




Bỏ gối bướm bỏ chăn hoa


Bỏ anh khô héo thịt da không còn


Mai kia chân cứng đá mòn


Em về nhóm lửa bồng con hôn chồng ….




MD 11/19/04


LuânTâm


(Trong TT"HƯƠNG ÁO", MinhThư xuất bản , Maryland/USA.2007, tr.82)