PHÙ SINH

Cạn sông mây chở bóng cầu
Biển khô tăm cá thuyền sầu chở kinh
Chiều đeo đỉnh núi phù sinh
Thương ta dứt sữa đau mình sẩy thai

Kiến nếm mật mối nằm gai
Sâu đêm da nứt bọ ngày râu khô
Lòng đau dế khóc đội mồ
Tình đau áo gối bóng chờ tóc mai

Cát hồng bụi tím loay quay
Tưởng màu áo cũ chưa hay bạc đầu
Không đành nhổ cỏ trồng rau
Bắt tôm nuôi tép đục ao béo cò

Đường bướm héo nắng quanh co
Xé gan nát ruột treo giò rút xương
Ngày ghẹo nhớ đêm dỗ thương
Hết đường hết muối hư tương hư chè

Đèn chung bóng giận vàng hoe
Mơ hồ môi cắn son che mắt thiền
Cỏ gà còn tưởng tóc tiên
Chín tầng địa ngục thương miền trầu cau

Thèm khế ngọt khát mía lau
Tắm mưa nhặt nắng xé rào thả dê
Hương tình ướp lạnh đường mê
Cơm vàng nước bạc đi về khói xanh

Đau thương chờ đợi dỗ dành
Mà lòng nước đá cũng đành xuôi tay
Tiền rừng bạc biển ăn mày
Lưỡi gươm nòng súng luống cày bóng ma

Trao hồn đổi xác thay hoa
Sang sông nợ nước tình nhà rượu cay
Gió mòn tay lạnh chân bay
Ngửa nghiêng quán trọ cào bài cũng thua

Hoài công luyện phép đeo bùa
Giờ thiêng không đến cổng chùa đứt chuông
Hoang mang giày cỏ vô thường
Phất trần kẹt vỏ bụi vương mắt trần…

MD 07/24/06
LuânTâm
(Trích trong TT”HƯƠNG ÁO”, MinhThư xuất bản , Maryland / USA.2007, tr.204-205)