XIN CHÀO MỪNG BẠN ĐẾN VIẾNG TRANG HƯƠNG ÁO

Thứ Ba, 25 tháng 8, 2015

RT23763 ANH RU EM NGỦ NGỌT NGÀO




ANH RU EM NGỦ NGỌT NGÀO

Thương ơi...

Anh ru em ngủ mộng hồng 

Đêm đông viễn xứ ấm lòng tri âm
Anh ru em ngủ chăn tằm
Gối ôm hoa bướm chỗ nằm thiên hương

Anh tu em ngủ thiên đường
Ngây thơ chung bóng văn chương quê mình
Anh ru em ngủ diễm tình 
Non mòn bể cạn cũng xin tâm đồng

Anh ru em ngủ tiên bồng
Đồng thanh tương ứng mênh mông ngọt ngào
Anh ru em ngủ chiêm bao
Về quê ăn tết ca dao tràn đồng

Anh ru em ngủ mộng hồng 
Đêm đông viễn xứ ấm lòng tri âm
Anh ru em ngủ chăn tằm
Gối ôm hoa bướm chỗ nằm thiên hương...

Nhớ ơi...

MD.12/26/13
LuânTâm

Chủ Nhật, 23 tháng 8, 2015

RT23762 NGHẸN NGÀO KHÁT KHAO



NGHẸN NGÀO KHÁT KHAO

Bão đêm ác mộng đoạn trường
Mẹ cha em chị tro xương lạnh hồn 
Vườn xưa mưa tủi nắng hờn 
Nhang tàn đứt bóng khói chôn vô hình

Trời thương bể nhớ cầu kinh
Cũng chưa nói được thâm tình cò con
Bên nầy mòn mỏi héo hon
Bên kia sóng gió đâu còn bóng mây 

Gánh sầu gãy cánh chim bay 
Xa cây nhớ cội lạc bầy xác xơ
Dấu yêu trong vết bụi mờ
Biết đâu hiếu đạo vỡ bờ tử sinh

Tâm hương thành kính hiển linh
Cơm canh ngày giỗ quê mình khát khao
Ôm cha hôn mẹ nghẹn ngào
Chị em con cháu lệ trào hồng ân...

MD.08/23/15
LuânTâm

Thứ Tư, 19 tháng 8, 2015

RT23760 ÁO BAY VÀO MỘNG




ÁO BAY VÀO MỘNG

Nhớ em tiên cá tâm đồng 

Thơ ngây má đỏ môi hồng gót sen
Ngày xưa chưa dám làm quen
Đèn khuya gác trọ chong đèn tương tư

Áo bay vào mộng hương dư

Tóc bay vào mộng tình thư học trò
Ngập ngừng hồi hộp ốm o
Gỉa đò qua ngõ thăm dò bóng hoa

Ngày không gặp ba năm xa
Thẹn thùng yểu điệu thước tha lững lờ
Gia nghiêm núi cấm câu thơ
Hờn mưa giận nắng xác xơ sao đành

Giấy hồng mực tím thơ xanh 
Kẹp trong sách gửi mộng thành thân thương
Run tay lưu bút bãi trường
Chưa thề hứa đã tình vương tiên bồng

Thương em cào tuyết chiều đông 
Thơ ngây sầu mộng phai hồng gót sen
Anh về nhóm lửa hương quen
Tri âm chung bóng tim đèn tầm xuân....

MD.12/20/13
LuânTâm 

Thứ Ba, 18 tháng 8, 2015

RT23759 CỎ KHÔ




CỎ KHÔ

Đường làng còn chút cỏ khô
Dấu chân côi cút mơ hồ bụi bay
Tủi thân ăn ớt không cay
Khổ qua không đắng chanh xoài không chua

Buồn rung tàu chuối lá dừa
Hoa tàn cây héo thềm xưa thẩn thờ
Trời mưa cá nhảy lên bờ
Hết ham bắt cá đặt lờ giăng câu

Mây tan bóng rã dưới cầu
Đau lòng cá nhái tép bầu lênh đênh
Đêm nằm ngủ chẳng đắp mền
Mong chờ mẹ đến kề bên dịu dàng

Sửa chăn đuổi muỗi căng màn
Tay tiên còn ấm hương choàng áo khăn
Mẹ về bên ấy có trăng
Có sao đom đóm có măng có dừa

Có gà gáy có võng đưa
Có lu để hứng nước mưa ngọt ngào
Có vườn bắp có vườn rau
Hay là chỉ có một màu hư không

Lúa non chưa trổ đòng đòng
Nắng mưa đi vắng mây hồng ngủ quên
Để giông bão trốc gốc lên
Đau lòng đất mẹ sấm rền nát tim

Não nề tiếng dế tiếng chim
Lối quen bỗng lạ sương chìm áo nâu
Mẹ không thể ở được lâu
Cho con đáp tạ ơn sâu sinh thành

Cơm chiều vui ấm mái tranh
Miếng trầu chén nước chè xanh hiền hòa
Mẹ về bên ấy bao xa
Còn thương gửi phúc làm quà cho con

Bến tre xuôi ngược Sài gòn
Chiều tàn đất khách gót mòn chiêm bao
Mẹ như trăng mẹ như sao
Con như nòng nọc trong ao nước phèn

Nắng mưa bùn đất đã quen
Nhà cao cửa rộng chong đèn cạn khô
Gió qua cửa sổ mơ hồ
Bóng ba dìu mẹ xa bờ thương đau

Đêm buồn lạnh trước lạnh sau
Nghẹn ngào nhang khói xót đau mả mồ
Run run ôm bức ảnh thờ
Hồn tan theo bóng sao mờ xa xôi...

MD 11/29/05
LuânTâm
(Trích trong TT “ HƯƠNG ÁO”, MinhThư xb. MD,USA.2007, tr.59-60)

RT23758 CÂY LÀNH TRÁI NGỌT



CÂY LÀNH TRÁI NGỌT

Rong chơi chữ nghĩa mộng lành
Hồn quê hương nhớ dỗ dành tha hương
Buồn vô thường vui bình thường
Mây trôi ruộng gió thoảng vườn thơ ngây

Đội trời thẳng đạp đất ngay
Thương cha nhớ mẹ trần ai biết mình
Sao rơi nước mắt cầu kinh
Hoa rơi trăng rụng đưa tin người về

Trồng hoa lục bát câu thề 
Tình nhà nợ nước phu thê tâm đồng
Hồng ân đức trọng đơm bông
Cây lành trái ngọt mênh mông xuân tình

Bến tre bấm đốt giật mình
Nửa mơ nửa thật nửa hình như ta
Bảy hai vượt bể khổ qua
Tinh anh sinh nhật quê nhà hành hương...

MD.08/15/15
LuânTâm
Thân tặng chúc mừng Sinh Nhật anh NhàQuê

Thứ Hai, 10 tháng 8, 2015

RT23757 BAY VÀO ÁO THƠ




BAY VÀO ÁO THƠ

Em ơi...

Năm cùng tháng tận sầu đông
Hoa mưa trắng hoa nắng hồng bể dâu
Chiều tàn hoa tuyết thương đau
Bay qua bay lại bay vào áo thơ

Đường hầm đợi nước đá chờ
Em về thơm thật ngọt mơ mềm tình
Đi hoa sen đứng hoa quỳnh
Ngồi hoa bưởi nằm hoa nhìn hoa tin

Cảm ơn em suối tình kinh
Cảm ơn trước miễu sau đình còn nguyên
Cảm ơn đêm ấm ngày êm
Cảm ơn hương nhớ tình tiên ngọt ngào

Em về kể chuyện trầu cau
Cu kêu ba tiềng ca dao tết mình
Dấu thương cho dấu nhớ xin
Trăm thương ngàn nhớ cầu kinh hẹn hò

"Thò tay em ngắt ngọn ngò
Thương anh đứt ruột giả dò ngó lơ " (1)
Run tay trắng mộng cần thơ
Thương em đứt bóng anh khờ hôn mê ...

Anh ơi....

MD.12/17/10
LuânTâm
(1) Ca dao

RT23756 MƯA BỤI CHÂN MÂY




MƯA BỤI CHÂN MÂY

Mưa bụi chân ai thương say đắm
Thuyền tình mình nhớ bến sông mây
Người xa xơ xác không bếp ấm 
Ta gần đứt bóng nhạn lạc bầy

Xưa bốn mùa hoa xuân học trò
Cơm cha áo mẹ công thầy cho
Con chữ học yêu dìu bay bướm
Trái non trái chín trái chua dò

Vì sao khói lửa tro tàn vội
Hai trái tim non nước mắt mưa
Sương mù che mặt trăng tình tội
Đứt ruột ve sầu hôn môi chưa

Tàn cơn gió bụi may sống còn
Lưu lạc quê người bóng cò con
Cào tuyết run tay hoàng hôn bóng
Thơ về kết trái mộng không mòn...

MD.08/10/15
LuânTâm

Thứ Năm, 6 tháng 8, 2015

RT23754 MỘT CHÚT SON MÔI




MỘT CHÚT SON MÔI

Tưởng đã chết khô bởi đợi chờ
Hôm nay đời bỗng đẹp hơn thơ
Hàng me gọi nắng chiều lưu luyến
Còn tưởng mình đang lạc trong mơ

Anh đến em vừa học xong bài
Đón anh áo lụa hồng như mây
Em cười bằng mắt vui bằng má
Tóc mới gội thơm chẳng lược cài

Vélo Solex từng tủi thân (1)
Chưa được em cho chở một lần
Bây giờ bỗng được em cưng quá
Nũng nịu em ngồi thân rất thân

Em thưởng cho anh gió hoàng hôn
Sao đêm tình tứ nhất Sàigòn
Qua bao phố nhỏ bao đường lớn
Tay ấm lưng choàng tay chặt hơn

Cười nói bâng quơ cũng ngọt ngào
Bao lần ngơ ngác ngỡ chiêm bao
Thơm như chăn gối hoa ngày cưới
Mong được hẹn thề đến kiếp sau

Có phải trăng non gió mát mềm
Trời xanh mây trắng thật bình yên
Nên em mới chịu cho anh chở
Dạo khắp Sàigòn đến nửa đêm

Chân mỏi ghé thăm quán bên đường
Chè sâm bổ lượng thật dễ thương (2)
Nhìn em môi đỏ cười say lạnh
Thèm một chiếc hôn ngọt hơn đường

Anh đổi ly em đỡ nhớ mong
Si mê uống vội dấu môi hồng
Nghe trời thương đất rừng yêu núi
Biển nhớ mây lành suối gọi sông

Không chịu rời xa em nữa đâu
Em thương không nỡ giục về mau
Bao nhiêu đường phố thân quen hết
Đèn đỏ đèn xanh cũng vẫy chào

Em ơi! có phải em thực không
Giấc mộng mười năm có viễn vông
Tu bao nhiêu kiếp anh mới được
Thơ thẩn cùng em kể chuyện lòng

Ghế đá công viên bỗng gọi mời
Dừng xe âu yếm đón sao rơi
Nguyện cầu mong được như mơ ước
Chung bóng chung đôi đến trọn đời

Sương xuống nhiều thêm gió mênh mông
Guốc cao quá lạnh gót chân không
Anh quàng tay ấm ôm vai nhỏ
Yêu cả môi ngon cả má hồng

Trời đất bỗng dưng ướp đầy hoa
Em như rượu ngọt như tình ca
Hòa tan trong trái tim khao khát
Nghe lửa cháy rừng mây kết hoa

Hò hẹn mấy đời được môi hôn
Tim lẫn vào tim hồn quyện hồn
Tóc vương vấn mộng mơ thành suối
Hơi thở ngập ngừng tay đói ôm

Trăng xuống mắt nhung thật mơ màng
Nét buồn nhân thế cũng nhòa tan
Chợt nghe xuân nở hoa tiền kiếp
Xiêm áo hoá thành mây rất ngoan

Riú rít như chim liền cánh rồi
Thời gian ghen tỵ vẫn mau trôi
Van xin trái đất đừng quay nữa
Để được bên em đến vạn đời

Như chuyện đời xưa chuyện thần tiên
Anh đang lận đận cõi ưu phiền
Em như suối mát rừng nguyên thủy
Ngà ngọc thơ ngây khắp mọi miền

Bao nhiêu ngăn cách bao hững hờ
Đã trả cho màu nắng hoang sơ
Chỉ còn tình tứ trong say đắm
Quên hết giận hờn thuở bơ vơ

Em vẫn đơn sơ vẫn tuyệt vời
Gom bao hương sắc của đất trời
Vào môi vào mắt vào hơi thở
Nhạc điệu dáng đi thơ dáng ngồi

Mới biết yêu nhau là thế nào
Còn hơn huyền diệu cõi chiêm bao
Còn hơn tất cả hương tình sử
Hơn thuở liêu trai áo không màu

Biển nhớ biển thương biển lửa tình
Tóc mai một sợi đủ làm tin
Sao hôm soi sáng sao mai nhắc
Đừng để nhạt phai chuyện chúng mình

Làm sao can đảm về lẻ loi
Em dỗ dành thêm đứng lại ngồi
Trăng sao cũng sắp tan thành lệ
Em bảo ngoan đi quá khuya rồi

Chở em đến ngõ nhưng chạy luôn
Em véo lưng anh dọa đánh đòn
Chẳng sợ nhưng sao cưng em quá
Nên đành trở lại kẻo em buồn

Một chút hôn nhanh tình rất tình
Muốn xin chút nữa để thêm tin
Bóng hồng đã khuất sau rèm cửa
Anh vẫn si mê đứng lặng nhìn

Chẳng muốn rời em nhưng đành thôi
Cũng may còn được chút son môi
Anh về đường lạnh nhưng lòng ấm
Còn ngỡ yên sau có em ngồi

Suốt đêm suốt sáng vẫn mơ màng
Môi má gần xa hợp rồi tan
Thành hoa thành bướm thành trăng gió
Ngỡ gót xuân hồng bước cao sang

Đã thực gần sao vẫn như xa
Nẻo về Sư Phạm lối Văn Khoa
Bao giờ thay áo màu hoa cưới
Yểu điệu thẹn thùng vui thướt tha...

MD 02/27/03
LuânTâm
(1) Vélo Solex: Một loại xe hai bánh có gắn máy nhỏ ở phiá trên của bánh xe trước, do nước Pháp chế tạo. Loại xe này rất được thịnh hành ở Sàigòn khoảng 1960-1970, đặc biệt ở trong giới sinh viên học sinh.

(2) Chè sâm bổ lượng: Môt loại chè đặc biệt của người Hoa, được bán nhiều ở các hè phố Sàigòn. Chè được nấu bằng nhiều loại cây trái có tính giải nhiệt, mát, như táo khô, rong biển, hổ tai, bạch quả, nhãn nhục, bo bo, đậu xanh,... v.v..
(Trích trong TT"HƯƠNG ÁO", MinhThư xuất bản , Maryland , USA.2007 ,tr.101-105)

Chủ Nhật, 2 tháng 8, 2015

RT23753 THƯƠNG ĐAU NÁT LÒNG




THƯƠNG ĐAU NÁT LÒNG

Người đi không áo chiêm bao
Hương xưa bay mất làm sao để dành
Vườn xuân muộn lá bỏ cành
Bết đâu đáy bể dâu thành mò kim

Lang thang máu cũ về tim
Nghe đời tủi nhục sầu riêng đất trời
Sông nào cá nhỏ còn bơi
Ruộng nào rau đắng cải trời thương đau

Ngày xưa tình mộng trầu cau
Ngày nay chỉ có trăng sao vô tình
Thềm ga hôn bóng câu kinh
Tiễn đưa cuối nẻo phù sinh nát lòng

Đã đành cách núi ngăn sông
Dã tràng đứt bóng mòn gông khóc cười 
Hơi đâu trách đất than trời
Chuồn chuồn cánh mỏng tả tơi mưa chiều

Cầu duyên còn nợ dấu yêu
Mưa rừng gió núi tiêu điều mình ta...

MD 08/24/02
LuânTâm

Thứ Bảy, 1 tháng 8, 2015

RT23752 CUỐI TRỜI CHIÊM BAO




CUỐI TRỜI CHIÊM BAO

Cũng may còn giọt nắng vàng
Ngọt ngào áo trắng thiên đàng tóc bay
Người đi bèo giạt chân mây
Ta về trả nợ ai vay đoạn trường
Âm thầm vá áo văn chương
Ngậm ngùi quê mẹ tang thương quê người
Đá vẫn khóc đất vẫn cười
Ngược xuôi bóng lạnh cuối trời chiêm bao...

 
MD.05/14/08

LuânTâm