XIN CHÀO MỪNG BẠN ĐẾN VIẾNG TRANG HƯƠNG ÁO

Thứ Bảy, 12 tháng 9, 2009

GN038- Hôn Bóng Tương Tư

HÔN BÓNG TƯƠNG TƯ

Cuối trời hôn bóng tương tư
Sầu đông mở cửa tình thư gọi đò
Mình đau mèo ốm nằm co
Ta đau thỏ đế học trò cừu con
Tan lông ngỗng nát SàiGòn (1)
Nhớ nhau cháy áo hoàng hôn tội tình
Ngày giấu mình đêm giật mình
Lá rơi tưởng bước chân tình khổ qua
Bóng cây bóng cỏ bóng hoa
Bóng vườn bóng ruộng thương nhà nhớ quê
Bàng hoàng cổ tích nồi kê (2)
Mộng vàng ngơ ngẩn đi về chân không
Cũng may còn giọt nắng hồng
Bỏ bùa đỉnh tuyết về đồng ăn cua (3)
Chắt chiu vườn cải ruộng dưa
Tắm sông lội ruộng dầm mưa tóc dài
Rau dừa cần nước rau trai
Cũng tình cũng nghĩa ăn hoài vẫn thơm
Gối rơm theo phận gối rơm (4)
Mình cao muốn thấp ta ơn ba đời
Cần gì cóc tía kiện trời
Đất lành chim đậu tuyệt vời cảo thơm
Mình lửa than ta lửa rơm
Mê nhau nghìn kiếp hoa hờn bướm ghen
Cháo rau tối lửa tắt đèn
Chung lưng chung áo chết thèm thơ văn
Ta bóng sao mình bóng trăng
Tri âm đồng điệu nghìn năm thương hoài....

MD/03/06/08
LuânTâm

(1) Lông ngỗng :Nhắc sự tích Trọng Thủy-Mỵ Châu.

(2) "Hoàng Lương Mộng",hay "Giấc Kê Vàng".
"Giấc Mộng Kê Vàng":Do điển tích :Lư Sinh (Bên Trung Quốc đời xưa!) đi thi không đỗ,trên đường về,ghé vào quán trọ nghỉ.
Lư Sinh được một vị Đạo sĩ cho mượn cái gối kê đầu nằm.
Lư Sinh chiêm bao thấy mình thi đỗ Tiến sĩ,làm quan rất vinh hiển,các con cũng thông minh,đỗ đạt cả.
Về sau, Lư Sinh dâng sớ hạch tội tướng Lý Lâm Phủ nên bị cách chức.Khi tỉnh giấc ,Lư Sinh mới biết đó là giấc chiêm bao.
Lúc Lư Sinh bắt đầu ngủ thì chủ quán đang nấu nồi kê,khi tỉnh giấc rồi ,nồi kê vẫn chưa chín !
Đạo sĩ cười bảo Lư Sinh:"Việc đời đều như thế cả !"( Trịnh Vân Thanh,"Thành-Ngữ Điển-Tích Danh-Nhân Từ- Điển",Đại Nam xb.USA.1996,tr.497)

(3) Câu hát ru em:
"Gió đưa gió đẩy về rẫy ăn còng
Về sông ăn cá về đồng ăn cua "

(4) Ca dao:
"Gối rơm theo phận gối rơm
Có đâu dưới thấp mà dòm lên cao!"



Thứ Sáu, 4 tháng 9, 2009

GN037- Vu Lan Hôn Mẹ Ngọt Ngào

VU LAN HÔN MẸ NGỌT NGÀO

Chớm thu bóng lạnh quê người
Miếng cơm nổi manh áo trôi về nguồn
Tàn cơn gió bụi tang thương
Cha đi tức tưởi đoạn trường Mẹ con
Lưng còng gối mỏi chân mòn
Gượng tìm đường sống qua cơn lửa dầu
Tàn đêm trắng tóc rụng sầu
Tàn ngày bếp lạnh gục đầu cầu kinh
Thắt lưng buộc bụng hy sinh
Nuôi con dạy cháu giữ gìn gia phong
Tội cấm chợ tội ngăn sông
Gạo châu khóc củi quế bồng cỏ khô
Cụt đuôi con cút ngây thơ
Bồng em tiên cá lên bờ đa đa
Chim quyên xuống đất tha ma
Cõng con sáo nhỏ không nhà sang sông
Đạn nước lớn bom nước ròng
Đi dế nhũi về cua còng le le
Đèn khuya tưởng bóng sau hè
Gió đưa bóng chuối bóng tre bóng dưà
Kể con nghe chuyện đời xưa
Chợ trưa dư chợ sớm thưà mỏi mê
Đầu trần chân đất hồn quê
Bóng chồng thương vợ đi về hôn con
Nghẹn ngào nhang khói trà thơm
Nhói tim nuốt lệ vội ôm ảnh thờ
Mơ quá thực ...Thực quá mơ...
Mẹ cười dư lệ tràn bờ ca dao
Mẹ bóng trăng Cha bóng sao
Nửa vòng trái đất nhớ trào bóng con
Tiếng phone đầm ấm êm thơm
Vu Lan hôn Mẹ ngọt ngon an lành
Cha hiển linh Mẹ trường sanh
Đầy nhà con cháu lòng thành báo ân
Hầu cơm dâng nước truờng xuân
Thờ Cha kính Mẹ ăn mừng đoàn viên
Em vui quá nhõng nhẽo mềm
Hụt hơi anh dỗ ngọt thêm tiên bồng...

Thương ơi....
MD.09/03/09
(Tức ngày Lễ Vu Lan,rằm tháng bảy năm Kỷ Sưủ)

LuânTâm


GN036- Một Lá Ngô Đồng

MỘT LÁ NGÔ ĐỒNG

Một mai em có xa nhà
Con thơ anh dỗ cúc hoa anh trồng
Ngẩn ngơ một lá ngô đồng
Báo tin thu đã sang sông trở về
Áo mây vàng bướm bến tre
Thơm ca dao mẹ hồn quê trăng tròn
Sao anh lẻ bóng cô đơn
Trong khô ngoài héo hon còn hư không
Ngày lệ đá đêm nát lòng
Em về bếp ấm than hồng mưa môi
Thơm đi thơm đứng thơm ngồi
Tình nằm nghiêng võng hụt hơi cưng mềm
Bờ thương ấm bến nhớ êm
Hứng thơ nhõng nhẽo hôn đền câu thơ
Hoa tiên dại bút bướm khờ
Ru thương dỗ nhớ tràn bờ tình tiên
Hơn thơm hơn ngọt hơn hiền
Anh chèo em chống vượt biên lấp sầu
Vu Lan tháng bảy mưa ngâu
Báo ân báo hiếu bắt cầu thiên duyên
Ngọt ngào tình tứ bình yên
Ghép thơ hoà nhạc không phiền nhân gian
Chăn gió bãi gối trăng ngàn
Du sơn lãm thuỷ mật tràn văn chương
Gửi thơm quê mẹ thiên hương
Đỉnh vui bốc lửa vực buồn khoí chôn
Ngày tân hôn đêm tân hôn
Chung tên chung bóng chung hồn thăng hoa ...

Nha cưng ...
MD.02/09/09

LuânTâm


GN035- Gió Trắng Mưa Hồng

GIÓ TRẮNG MƯA HỒNG

Mưa hồng gió trắng chơi vơi
Quanh co lạc mất nắm xôi chợ chiều
Ao bèo bóng Mẹ hẩm hiu
Bồng con cõng cháu đánh liều đạn bom
Nhà tranh mái dột ổ rơm
Cơm khê cháo khét mèo ôm chó gầy
Hết giặc Tàu đến giặc Tây
Ma vàng quỷ đỏ cuốc cày địa linh
Tan chùa nát miễu cháy đình
Hoa hiền cỏ nội quê mình chết trôi
Đen góc biển tối chân trời
Sương mù đom đóm thơ rơi chập chờn
Chưa bình minh đã hoàng hôn
Chưa cười đã khóc chưa khôn đã khờ
Hết đọc sách hết quay tơ
Sáng trăng trải chiếu em chờ đợi anh (1)
Phải chi không có chiến tranh
Đất lành chim đậu dỗ dành hồn quê
Em trồng dâu anh thả dê
Môi hồng lưng trắng vỗ về thơm nhau
Vén mây rẽ sóng ngọt ngào
Cấy thơ gieo nhạc yếm đào bốc hơi...

MD.03/10/08
LuânTâm

(1) Ca dao:
"Sáng trăng trải chiếu hai hàng
Bên anh đọc sách bên nàng quay tơ"



GM034- Thơm Thơm

THƠM THƠM

Em buồn anh đứt ruột thương
Gửi hoa chanh nở thơm vườn thơ em
Tình thư hương bút bắt đền
Vòng yêu vòng nhớ vòng ghiền vòng cưng
Bạc tình mặc kệ phù vân
Trăng non tươm mật hôn mừng tân hôn
Trời ghen đất dỗi hết hồn
Thơm thơm ngọt ngọt căng đờn suối tiên
Rong xanh tình tứ dịu êm
Lia thia quen chậu ngoan mềm nhả thơ....(1)

MD.03/21/08
LuânTâm

(1) Ca Dao:
"Chim quyên ăn trái nhãn lồng
Lia thia quen chậu vợ chồng quen hơi"


GN033- Mưa Thương

MƯA THƯƠNG

Mưa thương ru nắng dỗ tình
Cuối trời dâu bể đau mình tội ta
Đi áo lá về áo hoa
Nằm không áo ngủ lạnh da SàiGòn
Giữa lòng đất lạnh cô đơn
Nghìn năm khao khát nụ hôn hoàn hồn
Tay đói lửa môi đói son
Hồi sinh chuyển kiếp tạ ơn dâng tình
Vô vi vô sắc vô thinh
May còn giọt nắng phù sinh ngọt ngào
Trả nợ trầu đòi duyên cau
Tắm trăng hút gió chiêm bao hẹn hò
"Thò tay em ngắt ngọn ngò
Thương anh đứt ruột giả đò ngó lơ "(1)
Từ bao giờ đến bao giờ
Để dành nguyên nụ ngây thơ căng tròn
Dù cho biển cạn non mòn
Không xương không thịt vẫn còn tình tiên
Diù nhau vượt núi lụy phiền
Dìu nhau vưọt thác bình yên đội trời
Nghìn năm nghìn kiếp không rời
Thương hai hạt bụi chịu lời đắng cay ...(2)

MD.03/18/08
LuânTâm

(1) Ca Dao
(2) Ca Dao:
"Gió đưa cây cải về trời
Rau răm ở lại chịu lời đắng cay "


GN032- Thương Mềm

THƯƠNG MỀM

Lạc trong rừng cấm núi tiên
Nửa mê nửa tỉnh thương mềm nhớ ngon
Hoa chanh hoa bưởi no tròn
Đào mơ khế ngọt trăng non mãn cầu
Trời xa đất lạ bể dâu
Hai dòng thơ mộng hôn nhau điên cuồng....

MD.03/19/08
LuânTâm