CÕI SẦU RIÊNG
Câu thơ ngây dại đã chết rồi
Trăm năm thương bóng tôi tìm tôi
Mồ hoang cỏ úa hồn ma đói
Rã gánh hát rong bán chợ trời
Khen chê thương tiếc cũng muộn màng
Nắng lửa mưa dầu bóng lầm than
Đàn sao vỡ nát tim không máu
Trăng tàn sao rụng đội mồ hoang
Nghìn năm hò hẹn chung môi khờ
Ai nỡ vô tình mộng bỏ mơ
Hai tay nước đá hai chân lửa
Còn trách tội tình không ngây thơ
Bút mực sầu nghiêng bóng xe tang
Rừng thương núi nhớ hết bình an
Đêm đêm hờn tủi ngày khô héo
Lủi thủi đi về ăn khói nhang
Giọt nắng tương tư bóng áo bay
Cho lòng xao xuyến quên đầu thai
Tiếng cười mê hoạc sao thành lệ
Thắp nến tình chung vẽ chân mây
Bao chuyện mơ hồ chuyện thần tiên
Chỉ còn lãng đãng cõi sâu riêng
Tìm đâu một chút hương chăn gối
Sao nỡ lạnh lùng nợ trốn duyên
Người trước người sau cùng trễ đò
Đường con tình điệu quá quanh co
Vui buồn đeo cánh chim hư ảo
Hết khổ đau lòng lạnh vùi tro
Còn hạt bụi đường áo mưa rơi
Nắng tàn đau mắt gió đau môi
Xương khô hờn đất mây giận gió
Thơ thẩn nghìn năm bóng mồ côi...
MD.12/21/08
LuânTâm










