
ĐOẠN TRƯỜNG THIÊN THU
Ngủ vùi tuyết trắng xa xăm
Nhớ thương nắng ấm quanh năm quê mình
Môi vẫn xinh má vẫn xinh
Gót chân mê hoặc mắt nhìn tương tư
Mai vàng áo tết thực hư
Bờ tre ruộng lúa hiền từ gặp nhau
Vườn trầu liền với vườn cau
Lơ thơ bóng xế sân sau luống cà
Bốn mùa hoa mấy màu hoa
Em rất gần cũng rất xa rất hiền
Đi rất tiên cười rất tiên
Bao nhiêu bướm đẹp vào miền chiêm bao
Sông nước ngọt sóng xôn xao
Chim xây tổ ấm trời cao nhẹ nhàng
Mây xanh mây trắng mây vàng
Lững lơ làm dáng mơ màng áo bay
Đường xưa lối cũ thiên thai
Đường nay lối mới gót giày quá cao
Không cho tuyết trắng bám vào
Cho ta mê muội xót đau riêng mình
Bao nhiêu ảo ảnh hư vinh
Trả cho hoa bướm đường tình trống không
Dấu thương hay dấu môi hồng
Còn nguyên sao nỡ sang sông vội vàng
Cây đa trước miểu hoang tàn
Lá rơi giông bão ngỡ ngàng nợ duyên
Lỡ làng mấy chuyến vượt biên
Tha hương mấy độ hương nguyền lạnh tanh
Dối mình dối cảnh chạy quanh
Quê hương cũng mất mái tranh cũng tàn
Vui gì xứ lạ cao sang
Vui gì giọng hát cung đàn vô duyên
Không còn cổ tích thần tiên
Không còn đom đóm bên hiên lập loè
Bình minh rộn tiếng chích chòe
Nắng hồng áo lụa mới khoe thẹn thùng
Thương ngại ngùng nhớ ngại ngùng
Như hoa trinh nữ vô cùng dễ thương
Tóc tơ nghìn kiếp vấn vương
Nổi trôi vào cõi đoạn trường thiên thu….
MD.03/15/03
LuânTâm









