XIN CHÀO MỪNG BẠN ĐẾN VIẾNG TRANG HƯƠNG ÁO

Thứ Tư, 8 tháng 4, 2015

RT23605 CHẠM MÔI MƯA NGÂU



CHẠM MÔI MƯA NGÂU

Con thơ con chữ mình ta nhớ
Quê mẹ nhà cha tình núi sông
Đội trời đạp đất lành hoa nở
Nhân nghĩa sen vàng mộng trắng trong

Câu thương câu nhớ câu chờ câu
Vần yêu mơ chạm môi mưa ngâu
Ôm gối chiêm bao khao khát sữa
Trăng tắm cầu ao sóng tình đầu

Buồn đi vui đến thuyền về bến
Xếp cánh viễn du mặc chân tu
Nhẹ gót thơ ngây đầy tim mến
Gió thoảng mây trôi nước sương mù

Kỷ niệm hồng thơm hương áo xanh 
Mộng đầu mộng cuối kết trái lành
Tạ ơn đất hứa hôn nhóm lửa 
Xuân mới ngọt ngào em cho anh...

MD.04/08/15 
LuânTâm

TR23604 ĐẤT KHÓC




 
 ĐẤT KHÓC

Đêm đông đất khóc trời cười
Ngày hè chim hót tưởng lời nắng mưa
Trôi buồn hết chuyện đời xưa
Tép rang bí luộc rau dừa cúng cơm

Ngày xuống đêm lên chiếu hẹn giường
Trăng mờ gót gió cỏ chờ sương
Tay mây vai khói chân bèo nước
Mắt biển lòng sông hồn ruộng vườn

Nửa nhớ nửa quên nửa ngập ngừng
Hôn cười tóc lạnh áo khoe lưng
Trắng đen còn dấu tình mưa nắng
Xanh bóng buồn mình vui đỏ thân

Nắng cạn bến sầu nước bỏ sông
Giọt tình tội nghiệp có như không
Đò say hương rượu người say sóng
Đi ngược về xuôi mộng đục trong

Cỏ chỉ cỏ may vướng cỏ gà
Vườn sau vườn trước lạnh rơi hoa
Run lòng sa mạc đàn sông núi
Đất khóc trời cười bóng bỏ ta

Ngửa bụng phơi kinh kệ mỏng dày
Thư lâm tình sử gửi mây bay
Nằm gai nếm mật soi hưng phế
Gò đống xương tàn lá bỏ cây

Nằm mãi mòn lưng cỏ xanh vai
Chân đau đất hận nước lưu đày
Bóng chiều rụng tím bờ môi lạnh
Răng sữa lẻn về đòi bú tay

Bóng khế bờ ao cá che bèo
Nước trong sóng lặng đỉa đói teo
Chân trâu không máu người không máu
Vườn cháy ruộng khô bếp mốc meo

Thả mồi bắt bóng gió đưa trăng
Khói lửa không chừa tre khóc măng
Núi xương sông máu nuôi ân oán
Ngày quan đêm giặc cướp mài răng

Trời sập mây mù nước bồng non
Người đi đường lạ gót đau son
Ta về quen đếm râu rụng bạc
Nhớ trước quên sau  hết tưởng còn...

MD 08/21/06
LuânTâm
(Trích trong Thi Tập”Hương Áo”, Minh Thư  xuất bản ,USA.2007, tr. 107-108)

Thứ Ba, 7 tháng 4, 2015

RT23603 BÓNG SẦU



BÓNG SẦU

Chim vui bay bỗng về trời
Chim buồn gãy cánh treo đồi khói sương
Cỏ hoang che dấu đọan trường
Hồn khôn tức tưởi tang thương treo cành

Lá khô hết nuớc dỗ dành
Dấu chân chim cũng rêu xanh đợi chờ
Dòng sông định mệnh ngây thơ
Nổi trôi xuôi ngược tóc tơ chết chìm

Lòng tong tôm tích cá kìm
Không nơi nương náu ngửa nghiêng chết màu
Bóng dừa bóng chuối bóng cau
Chập chờn sóng nuốt trăng sao chết ghiền

Đường chiều cổ tích không tiên
Đường đêm đom đóm bóng nghiêng uống sầu
Con trời lấy chú chăn trâu
Bão ngăn tình sử mưa ngâu đoạn trường...(1)

MD02/27/08
LuânTâm.

(1) Nếu tôi nhớ không lầm thì,hình như,trong một bài thơ nào đó,Tản Đà Nguyễn Khắc Hiếu đã có 2 câu :
"Trời đêm tháng bảy mưa ngâu,
Con trời lấy chú chăn trâu cũng phiền..."
để nói lên sự tích Chức Nữ-Ngưu Lang

RT23601 BỒNG CON NƯỚC MẮT



BỒNG CON NƯỚC MẮT

Trăng lặn sao mờ chờ đom đóm
Bồng con nước mắt mẹ mồ hoang
Bể hận mênh mông gian đảng cướp
Trăm trứng rồng tiên máu xương tan...

MD.04/06/13
LuânTâm

RT23600 MÂY MÙ NƯỚC MẮT




MÂY MÙ NƯỚC MẮT 

Hận thù chinh chiến không sao dứt
Nhân gian độc vật ngày càng nhiều
Hiền nhân quân tử thêm tuyệt giống
Dầu sôi lửa bỏng chôn dấu yêu

Mạnh được yếu thua xưa nay vẫn

Núi xương sông máu thù đảo điên 
Đội mồ bể hận thiên thu oán
Lồng lộng lưới trời sập lửa thiêng

Được vua thua giặc gian đảng cướp

Buôn dân bán nước mắt mây mù
Khôn nhà dại chợ sâu lên bọ 
Lên voi xuống chó chết còn ngu

Mang hia đội mão ruồi bu muỗi
Một cổ trăm tròng dân chìm tàu
Ăn quẩn cối xay gà cồ cáo
Một ngày trở gió cuốn cờ sao...

MD.04/20/14
LuânTâm

RT23509 CHIỀU TÀN



CHIỀU TÀN

Nắng chưa buồn ngủ giỡn cành tre
Đồng lúa xanh non gọi gió về
Bao nhiêu mây trắng tan thành khói
Hương tóc hương hoa quyện áo hè

Hàng cây ngơ ngác đón sương rơi
Lá chuối đong đưa thật lả lơi
Chút bụi hoàng hôn còn e ngại
Đêm về thêm nặng bóng đơn côi

Lạnh từ ngõ vắng lạnh vào tim
Sông núi mờ xa khuất nẻo tìm
Hư thực dòng đời đau chìm nổi
Chong đèn mờ tỏ khóc thâu đêm

Sao cũ trăng xưa nhớ muộn màng
Nơi nào hò hẹn thêm dở dang
Nơi nào thương nhớ đành quên lãng
Hoa đẹp rồi hoa cũng úa tàn

Trách chi dòng nước quá vô tình
Gặp gỡ chừng như nợ ba sinh
Có phải vụng tu từ muôn kiếp
Nên hư không hết chuyện chúng mìình

Nhớ tiếc bình minh nhớ tiếng chim
Nhớ tia nắng ấm đẹp dịu hiền
Tuổi thơ hoa bướm say màu áo
Giấc ngủ ngọt ngào mơ gặp tiên

Quay cuồng danh lợi cũng khói mây
Bóng xế đường chiều cũng xuôi tay
Cho dù cõi tạm hay cõi thực
Cũng đã quá nhiều chuyện đắng cay

Giọt nắng mong manh qúy vô cùng
Biết đau vô thủy đâu vô chung
Cỏ cây còn muốn nuôi mầm sống
Sỏi đá buồn vui bước ngập ngừng

Ngọc nát châu chìm tự nghìn xưa
Than trời trách đất mấy cho vừa
Thì thôi trong đục là nhân thế
Thanh thản mà đi mặc gió mưa....

MD.04/10/02
LuânTâm

RT23508 ĐÂU MẤT NỤ CƯỜI



ĐÂU MẤT NỤ CƯỜI

Nắng viễn du mưa bỏ rừng
Lang thang mòn mỏi chim ngừng mộng bay
Rừng già núi trẻ ngủ say
Đợi chờ biển rộng sông dài yêu nhau
Hững hờ trời thấp đất cao
Lơ thơ tóc rụng xanh xao mặt người
Đắng cay cướp mất nụ cười
Còn đây tiếng khóc bên trời ăn năn
Dấu tình bụi bám nhện giăng
Trông mưa nhớ gió chờ trăng bạc đầu
Nước trôi buồn tủi về đâu
Sao rơi quên cả nguyện cầu bình yên
Nói chi kỳ ngộ thiên duyên
Cuối đường lưu lạc tình tiên còn ngờ...

MD.08/07/02
LuânTâm