MỘT CHÚT THƠ NGÂY
Thương ơi !
Bỗng dưng đau chuyện nghìn sau
Câu thơ ngây tặng ngọt ngào còn không
Đường thương trắng ngõ nhớ hồng
Dáng nằm áo ngủ tiên bồng về đâu
Ca dao lục bát qua cầu
Để cho chú rể ví dầu ầu ơ
Nhện buồn sao hết giăng tơ
Ve sầu sao hết khóc thơ phượng tình
Chiều tàn hôn bóng bình minh
Hay là không bóng không hình không hương
Còn mưa ruộng gọi nắng vườn
Hay là chớp bể mưa nguồn tương tư
Còn hàn sĩ mộng tiểu thư
Hay là cát bụi không dư hương cười
Còn nhón gót còn cong môi
Hay là bèo giạt hoa trôi ngược dòng
Còn đưa chim sáo sang sông
Đa đa tức tưởi lấy chồng quá xa
Chim quyên cu đất thuơng ca
Hay là không tổ không nhà không quê
Lia thia quen chậu đi về
Rau răm đắng đất chịu bề khổ qua
Cải trời gần điên điển xa
Bầu non rụng rún trăng già còn răng
Còn chú cuội yêu chị hằng
Vì sao cô tấm không bằng nàng hương
Canh rau muống cà dầm tương
Thương cha nhớ mẹ đoạn trường dấu yêu
Hay không không biết bao nhiêu
Không hoa không bướm không tiêu không trầu
Không đèn không lưả không dầu
Không thơ không nhạc không đào không mai
Bây giờ may gặp nhau đây
Xin em thơ chút thơ ngây gọi là
Hoa hồng ân hương phù sa
Dù trong dù đục ao nhà vẫn thơm
Một mai biết có còn hôn...
Nhớ ơi…
MD.07/16/10
Luân Tâm
( Xúc cảm sau một đêm đột nhiên bị động đất nhẹ
tại vùng Thủ Đô Washington DC./USA.)