CHẾT
KHÔ
Đường
xưa đã mất dấu giày
Sao em
đành nỡ vội bay về trời
Hương
chơi vơi lòng chơi vơi
Anh đi
tìm suốt cuộc đời vô duyên
Nẻo
buồn bụi bám gót tiên
Còn không
một chút dịu hiền chiêm bao
Bỏ anh
tức tưởi nghẹn ngào
Sao
không gửi một lời chào dỗ anh
Bây
giờ lá hết màu xanh
Cây
khô hoa héo mong manh nắng tàn
Chỉ
còn một chút sương tan
Hay là
nước mắt muộn màng vấn vương
Hững
hờ gió gọi khói hương
Em
không trở lại thiên đường âm u
Biết
đâu cõi phật mà tu
Ngày
không còn nữa mịt mù đêm đen
Không
đóm lửa không ánh đèn
Bao
nhiêu xác chết sang hèn giống nhau
Bơ vơ
lạnh trước lạnh sau
Bốn bề
vực thẳm ngõ nào bình yên
Hết
tình hết nợ hết duyên
Lẽ đâu
em nỡ lòng quên hết rồi
Anh như lá mục nổi trôi
Theo bao dòng nước mấy đời hồn tan
Em không dẫn lối đưa đàng
Nên anh lạc xuống suối vàng bơ vơ
Biết đâu là bến là bờ
Son
môi mất dấu đợi chờ chết khô
Tìm
trong cỏ úa ven mồ
Gặp
cành hoa dại thẩn thờ hương xưa
Lòng
đau trời cũng đổ mưa
Nhoà
tan mộng ảo đón đưa bóng mình…
MD
01/30/03
LuânTâm