XIN CHÀO MỪNG BẠN ĐẾN VIẾNG TRANG HƯƠNG ÁO

Thứ Hai, 4 tháng 1, 2016

RT23405 ĐỨT RUỘT CHIÊM BAO



ĐỨT RUỘT CHIÊM BAO

Đêm qua nghe thấy mẹ gọi con
Bên bờ cò trắng mạ xanh non
Lưng còng tóc bạc mưa gió cuốn
Đứt ruột chiêm bao thương đau còn...

MD.01/04/16
LuânTâm

RT23404 THƠ MỘNG VĂN KHOA



THƠ MỘNG VĂN KHOA

Ngày không gặp dài như thân áo mới
Vướng guốc nhung tình tội gót chân hồng
Gants tay xám như mùa thu đứng đợi 
Những chiều mưa đi học lạnh đau lòng...

SG.Trung thu 1963
LuânTâm

Chủ Nhật, 3 tháng 1, 2016

RT23403 VÒNG TAY ẤM CHƯA



VÒNG TAY ẤM CHƯA

Bên nầy sương tuyết đông sầu tủi
Thao thức tàn canh gió lạnh đầy
Bên kia khói sóng sao lủi thủi
Leo cây khế rụng rún bèo mây

Nhớ nhớ thương thương dấu yêu ơi
Chưa vòng tay ấm đã rồi đời
Như không như có như bọt biển
Bến vắng thuyền sầu sông hết lời 

Nắng mưa mưa nắng xuân xanh mặt
Mộng thường thơ thẩn vẫn vô thường
Chân kinh kệ bụi thời gian bắt
Nín thở trần ai cắt đau thương

Đi về đâu rồi biết đến đâu
Hai đầu trái đất mất trăng sao
Hương nhớ run vòng tay bốc lửa
Đất hứa hoàng hôn môi thơ gào...

MD.01/03/15
Luân Tâm 

Thứ Bảy, 2 tháng 1, 2016

RT23402 CHUNG ÁO QUÊ HƯƠNG



CHUNG ÁO QUÊ HƯƠNG

Em ơi …

Kể em nghe chuyện đời xưa mộng
Trang sinh hoá bướm bướm hoá người
Liêu trai gối sách hồng trăng mật
Nồi kê chửa chín áo mão trôi

Kể em nghe chuyện đời nay khói
Chớp mắt lâu đài vua chúa tan
Ruồi đen kiến đỏ tha ma đói
Đất bằng sóng dậy bể đông than

Kể em nghe chuyện ngây thơ thẩn
Thỏ đế gà mờ chờ học yêu
Chui rào bịt mắt dê sữa bắt
Ong bần ghen chích ba mẹ trêu

Kể em nghe chuyện chung dù mật
Lạy trời mưa mãi gió không thôi
Chung môi run rẩy ba vòng đói
Tay lửa chân than nước hụt hơi

Kể em nghe chuyên tình chinh chiến
Chung hầm bom đạn khổ mối mai
Hoả châu làm chứng tân hôn khóc
Trời cao đất rộng sao đoạ đày

Kể em nghe chuyện giành nhõng nhẽo
Xoay lưng chờ gọi dỗ ngọt thơm
Nhịp tim hơi thở căng hương áo
Chuột kêu gà gáy giật mình ôm

Kể em nghe chuyện tình sam bể
Vợ cõng chồng khờ hát rong chơi
Còn anh nghìn kiếp xin bồng ẵm
Nho nhỏ ngọt ngào em thơ thôi

Một mai chung bóng về trời
Còn dòng suối ngọt tuyệt vời quê hương
Cho người hương áo chung trường
Cho đời hương nhớ văn chương chung tình

Anh ơi ...

MD.08/12/11
LuânTâm
Inline image 3

Thứ Sáu, 1 tháng 1, 2016

RT23401 ĐƯỜNG TRẦN





ĐƯỜNG TRẦN

Nghìn sau ai khóc nghìn xưa
Niềm đau đứt ruột vẫn chưa tận cùng
Bơ vơ cát bụi mịt mùng
Bâng khuâng kiếp trước ngập ngừng kiếp sau

Mắt mờ chân mỏi lao đao
Biết ai đền tội kiếp nào xa xăm
Đến từ đêm lạnh tối tăm
Lớn từ dòng nước lạnh căm quê nghèo

Khu vườn cổ tích thân yêu
Thần tiên ẩn hiện mây chiều đơn sơ
Truyện tàu sách cũ vào mơ
Vô tư lạc bước đến bờ quạnh hiu

Mẹ cha yêu quý nuông chìu
Rồi dòng đời cũng cuốn theo thăng trầm
Tuổi thơ tuổi mộng âm thầm
Cô đơn từ những tháng năm vỡ lòng

Trăng chìm đáy nước long đong
Cá lia thia lớn theo rong đeo bèo
Đêm dài vách lá cheo leo
Cưả thưa gió lọt bao nhiêu sao trời

Não lòng nghe tiếng mưa rơi
Biển nào gọi sóng trùng khơi mịt mùng
Rừng nào sương khói mênh mông
Hồn hoa bóng đóm vô cùng tình quê

Vườn nào hoa trái sum xuê
Lối nào thơ thẩn bốn bề tiếng chim
Muà nào tiếng dế thân quen
Đường nào hoa bưởi êm đềm thoảng hương

Ngày nào mộng ngập sân trường
Ngẩn ngơ áo trắng tóc vương má hồng
Phố nào chín đợi mười mong
Lớp nào quen thuộc cho lòng xôn xao

Nắng mưa có mấy sắc màu
Tình buồn có mấy lần đau không chừa
Đường con đi học sớm trưa
Cỏ may vương áo bóng dưà lẳng lơ


Bao nhiêu gác trọ xác xơ
Những chiều chuá nhật làm thơ nhớ người
Ngưạ xe nhộn nhịp hoa cười
Mà sao vẫn thấy ngậm ngùi bóng quê

Thương cha nhớ mẹ muốn về
Chén cơm bỗng nghẹn tái tê kiếp nghèo
Thương thân tủi phận bọt bèo
Quyết tâm đèn sách núi đèo ngại chi

Muà đông bếp lưả thầm thì
Củ khoai trái bắp dành khi đói lòng
Trời buồn nên lắm mưa giông
Mặc ai gác tiá lầu hồng rượu say
 
Ngày nào hè phố lá bay
Lang thang tìm sách bỗng may gặp người
Nón nghiêng che nưả miệng cười
Áo bay chim trắng guốc vui dạo đàn

Lối về lòng rộng thênh thang
Đêm vui trăng xuống mơ màng mắt nai
Quên ăn quên ngủ miệt mài
Sôi kinh nấu sử tháng ngày nôn nao

Mẹ cha nhắc chuyện trầu cau
Nghĩ mình tay trắng thêm đau chuyện mình
Mây trời không thể đưa tin
Trăng thu không gíup vẽ mình cho ta

Hư hư thực thực gần xa
Tương tư mới biết trăng già núi non
Cỏ hoa chừng cũng héo hon
Trăng mờ sao nhạt lối mòn ngậm sương

Hè sang phượng đỏ sân trường
Bước chân thư viện vương hương áo dài
Duyên lành nhờ một cành mai
Bàn tay thơ ấm bàn tay văn chờ

Tình khờ bỗng nở hoa thơ
Trăm năm duyên kiếp ngẩn ngơ mộng đầy
Áo em là hoa là mây
Tóc em là suối thơ ngây gọi mời

Chung môi hoa bướm đỉnh trời
Chung hồn thề hứa lời lời ngọt thơm
Phong trần nặng nợ áo cơm
Sông thương núi nhớ nụ hôn ban đầu

Mặc đạn bom mặc bể dâu
Mặc nhân gian ác tranh nhau bạc tiền
Cũng may còn chút bình yên
Vòng tay chung thuỷ vợ hiền đảm đang

Lòng ta hương ruộng luá vàng
Hồn ta gió bãi trăng ngàn biển mây
Xuân nào nát cỏ cháy cây
Chưa tròn trăng mật đoạ dày phân ly

Quân gian kẻ ác thiếu gì
Giả nhân giả nghiã cướp đi mộng lành
Nhà không vườn trống máu tanh
Sâu đen bọ đỏ ruồi xanh chia phần

Đòn thù tuyệt đỉnh dập bầm
Tội gì biệt xứ tháng năm chết mòn
Mộng về khóc vợ thương con
Chưa ăn đứt ruột không còn gì ăn

Nghìn xưa gian ác ai bằng
Núi xương sông máu còn chăng tính người
Thì thôi thôi thế thì thôi
Cũng dành cúi mặt rã rời xác thân

Ngày tù tháng lạnh mòn chân
Tay khô rỉ máu nhục nhằn đá tan
Vợ thương vượt suối băng ngàn
Gửi con cho mẹ gian nan thăm chồng

Gặp nhau chết nghẹn đôi lòng
Mừng mừng tủi tủi ròng ròng lệ rơi
Trời cao chi lắm trời ơi
Dân đen vô tội không nơi sống nhờ

Chia tay rừng núi sững sờ
Thương nhau nghìn kiếp vẫn chờ đợi nhau
Thương ta đất thảm trời sầu
Thôi em về nuốt nghẹn ngào nuôi con

Còn trời còn nước còn non
Ta còn phải sống cho con cho người
Nước non rồi cũng xanh tươi
Ác gian rồi cũng có thời trả vay

Sá chi thể xác đoạ đày
Lòng ta sắt đá có ngày lập xuân
Môi run run gọi tên Luân (1)
Gió muà dông bắc lạnh rừng Thái nguyên

Bao năm chân cứng đá mềm
Cũng lần về được bên thềm nhà xưa
Vợ mừng nắng hạn gặp mưa
Con mừng vui được cha đưa đến trường

Thân tàn ma dại trơ xương
Tiền nhân xưa cũng đoạn trường thế sao
Đêm vui khôn giấu nghẹn ngào
Trăng nào viễn xứ mây nào bốn phương

Đổi đời đổi cả tên đường
Bạn bè còn mất tang thương bụi bờ
Ngỡ ngàng nưả thực nưả mơ
Mây mù bão táp ngờ ngờ quỷ ma

Lừa thầy phản bạn hại cha
Đỉnh cao trí tuệ tan nhà nát dân
Giả câm giả điếc giả đần
Ngậm cay nuốt đắng tảo tần nuôi con

Vợ xưa gót đỏ môi son
Thướt tha yểu điệu Sài gòn Văn khoa
Bây giờ nắng cháy thịt da
Mắt khô dòng lệ như bà Tú Xương

Cũng may trời vẫn còn thương
Con đường cầu thực tha hương cũng gần
Xa quê lòng quá phân vân
Tương lai con chỉ có ngần ấy thôi

Thương cha nhớ mẹ bồi hồi
Sinh ly tử biệt nghẹn lời là đây
Lòng đau oan ức những ngày
Mẹ đi tức tưởi không hay trong tù  (2)

Phật xưa chỉ dạy đường tu
Mình nay không thể mặc dù nhân gian
Người xưa hận hải mang mang 
Dành cho lịch sử những trang đau nầy

Xứ người lạ cỏ lạ cây
Lạ ăn lạ uống đêm ngày trở trăn
Ta như hạt cát sông Hằng
Thì thôi trong đục cũng bằng sắc không

Trong vòng trời đất mênh mông
Đất lành chim đậu mà lòng chưa yên
Cũng may còn có vợ hiền
Ba con hiếu thảo tạm quên lưu đày

Bỗng đâu núi lở cát bay
Tưởng như tận thế thiên tai kinh hoàng
Vợ đau bệnh ngặt mê man
Hồn xiêu phách lạc dở dang tơ đồng

Hết chim quyên hết nhãn lồng
Lia thia không chậu vợ chồng đứt hơi
Xác nổi trôi hồn mồ côi
Chết đi chết đứng chết ngồi chết trông

Đoạn trường chưa kịp qua sông
Sóng to gió lớn mênh mông lạc bờ
Còn đây dòng tóc xác xơ
Tinh anh mệt mỏi đợi dật dờ về đâu

Thương con thơ dại khổ đau
Ngược xuôi cơm áo trước sau ngậm ngùi
Sớm quên câu hát tiếng cười
Sớm quêm mơ mộng hoa tươi áo màu

Tuyết rơi trắng xoá chiêm bao
Tóc rơi trắng xoá lối vào hư không
Quê người đất khách long đong
Cũng như giọt nước tan trong biển sầu

Thẩn thờ thức trắng đêm thâu
Chỉ nghe gió thoảng tiếng tàu biệt ly
Đường trần vạn nẻo ngại đi
Mồ hoang cỏ uá còn gì nhân sinh

Trước sau mình vẫn một mình
Chung trà chén rượu vô tình ngữa nghiêng
Ngày nào gối sách mơ tiên
Ngày nào cỏ ngọt hoa hiền có nhau


Bây giờ mây trắng bay cao
Biển xanh gọi sóng lao đao thuyền sầu
Gọi trăng  trăng ngoảnh mặt mau
Gọi trời trời cũng lắc đầu tránh ta

Chiều đông không một cành hoa
Mưa bay gió cuốn tuổi già long đong
Lệ khô gối mỏi dặm hồng
Thơ chưa nói hết nỗi lòng thương con....

MD.01/08/02
LuânTâm

(1) Tên cuả vợ tôi .

(2) Mẹ tôi bị mất quá đột ngột chỉ vài tháng sau khi tôi vưà bị CS.tù đày cải tạo,sau năm 1975 . Gia đình giấu không dám cho tôi biết hung tin ! Mãi sau nầy khi được trở về ,tôi mới được hay biết, quá đau đớn đứt ruột tưởng chừng như bị Trời đánh ! Chính chị tôi kể lại rằng trong lúc hấp hối , không còn nói được thành tiếng,chỉ khóc và ra dấu thôi , Mẹ  vẫn còn cố gắng chỉ bảo cho chị lục soạn đổ tung hết tất cả đồ đạc linh tinh trong chiếc giỏ xách đựng trầu cau bất ly thân cuả Mẹ,cố tìm cho bằng được bức hình đưá con trai duy nhứt cuả tôi ( lúc đó chưa giáp thôi nôi !), là đưá cháu nội trai đích tôn duy nhứt con cuả đưá con trai ut thân thương cuả Mẹ đang bị khổ sai biệt xứ nơi rừng hoang núi thẳm hang sâu nước độc nào  ! Mẹ gắng gượng chụp lấy  bức ảnh đưa lên môi hôn rồi úp  lên ngực Mẹ chỗ trái tim ! Mẹ khóc nức nở ướt đẩm cả bức ảnh xong mới nhắm mắt tức tưởi trút hơi thở cuối cùng !Bởi vậy, trong bài "MẸ" , tôi mới có 4 câu huyết lệ đã hân hạnh được Thi Hoạ Sĩ Vũ Hối xúc cảm thương cảm đồng cảm thương viết hhư hoạ cho là :

"Nước mắt Mẹ thành biển thành sông
Trời cao đất rộng có như không
Hận sầu cháy tóc tim khô máu
Hồn vội tìm con chốn lưả hồng"

(" MẸ", trích trong TT "HƯƠNG ÁO"cuả LuânTâm ,MinhThư xb.USA.2007,tr.41-46)

RT23400 NỬA ĐƯỜNG TÌNH ƠI



NỬA ĐƯỜNG TÌNH ƠI

"Gió đưa cây cải về trời
Rau răm ở lại chịu lời đắng cay"(1)
Mình nghèo đâu dám trách ai
Tình nghèo gieo tiếng thở dài mồ côi 

Lục bình nổi bèo cám trôi
Bần rơi sung rụng đâu rồi xác rong 
Cũng đành cũng được cũng không
Mấy mùa nước nổi ròng ròng biệt tăm

Lầm than lủi thủi âm thầm
Giữa ba lằn đạn dập bầm cỏ may
Hẩm hiu nằm đất ăn chay
Trắng tay may gặp một ngày hồng xuân 

Thơ ngây tin tưởng người dưng
Sao đành đứt bóng nửa chừng tình ơi 
"Gió đưa cây cải về trời
Rau răm ở lại chịu lời đắng cay"(1)

MD.01/01/16
LuânTâm
(1) Ca dao