ĐẤT THÉT GÀO Đã hết an bình trong mắt nhau Đau cây lá rụng đất thét gào Điên người không thét không gào nữa Lấm lét vô lùm chôn cọng rau Bão đỏ xuân đen ruộng cháy vườn Ghe bầu tan máu đặc đại dương Bao nhiêu con mắt chưa kịp nhắm Trời đất chưa màu áo tha hương Những giấc mộng đầu cũng chết con Những tay chưa nắm được thỏi son Những lời chưa nói môi chưa ấm Một chiếc hôn nào thực như ngon Ngày cướp đêm quan no ngủ khì Giam cầm bao tử bắt chân qùy Thương trâu-người kéo cày cổ tích Trụ đèn hận chẳng có chân đi
Hang ổ nào còn được riêng tư Mắt nào lén giữ được bóng xưa Nước nào được uống không nhiểm độc Người được bằng cây được trồng hư Cày xới tan tành ruộng hết dưa Trồng hoa dâm bụt gỉa hoa chùa Dụ người non dạ khôn mê dại Nạp mạng chằng ăn chẳng tốn bùa Bỏ dép mang hài cóc nghiến răng Phình bụng ễnh ương dọa chị hằng Ngăn sông cấm chợ tình man rợ Đỉnh-cao-trí-tuệ-ác ai bằng Những điệu kèn tây điệu kèn ta Kèn đưa đám cưới đưa đám ma Chết oan chết nhục không kèn trống Cưới chẳng xe hoa chẳng thuyền hoa Lạnh nước kinh hoàng lạnh máu sôi Vẫn ăn vẫn uống vẫn nói cười Giữa lòng xương trắng cao hơn núi Nuí lở sông bồi đá nước đui Không giàu ba họ khó ba đời Quá gian quá dữ giành học bơi Bơi nhanh bơi chậm đều không kịp Thuyền đã vớt đầy xác mồ côi…
MẶN MÀ HƯƠNG QUÊ Em quê hương anh quê nhà Hồn quê hương nhớ mặn mà thân thương Em tắm nắng anh hứng sương Chờ trăng mở lối thiên đường hoa mưa Em ngọt đã anh thơm chưa Hồng trần ai lạnh mình đưa thiên đàng Em khói núi anh mây ngàn Giao hòa đồng điệu đền vàng kể chi
Em gom mực anh viết chì Cũng thông cảm động cùng đi đến về Em thuyền mộng anh bến mê Rừng gươm kinh kệ khen chê cai tù
Em mới xuân anh vừa thu Mẹ yêu cha quý chung dù ngây thơ Em nhõng nhẽo anh giả vờ Hờn ghen để được cho chờ hôn mê... MD.04/01/16 LuânTâm