HỌC YÊU
Thuốc cũng đi rồi rượu cũng đi
Cà phê trà quí chẳng thèm chi
Em cười nửa miệng hay em khóc
Ta vẫn nằm yên chưa muốn đi
Lơ láo nhìn nhau thêm tủi thân
Em như tiên nữ lạc xuống trần
Vì yêu ta phải mang áo vá
Tóc bạc hết màu hết tuổi xuân
Quê hương khói lửa mãi hận thù
Bồng bế vô chùa hết đường tu
Chùa không còn nữa đình hoang phế
Bốn bể lênh đênh sóng mịt mù
Đất khách buồn như trẻ mồ côi
Em lo xuôi ngược quên đất trời
Ta ngồi bên gốc thông già cổi
Nghe tiếng reo buồn chuyện lứa đôi
Ta khóc thương em lấy chồng lầm
Tưởng nhờ nghiên bút đỡ tối tăm
Nào hay trí thức là trọng tội
Biệt xứ đọa đày bao tháng năm
Lặn lội thân cò kiếm tép riu
Bão to sóng lớn cũng phải liều
Ngày tàn bóng xế mua chanh khế
Lời chẳng được chi lỗ thêm nhiều
Em đứng bên bờ hố tử sinh
Gọi tên ta mãi ta giật mình
Hay là ta đã thành ma đói
Mong chút khói nhang nặng nghĩa tình
Muốn cởi áo ta choàng cho em
Để cho hai đứa gần nhau thêm
Nhìn sau nhìn trước đâu còn áo
Ta chỉ còn đây một trái tim
Tặng hết cho em cũng chưa vừa
Ruộng sâu đồng cạn cố cày bừa
Bao nhiêu cơm áo bao đày đọa
Em vẫn còn nguyên chuyện đời xưa
Ta muốn ra đi cho nhẹ em
Chỉ lo khi tối lửa tắt đèn
Thiếu người đùm bọc đàn con dại
Em cũng rất cần chút thân quen
Ta tủi thân ta thẹn với em
Ngày xưa ngu dại quá hờn ghen
Vì em xinh đẹp cao sang quá
Bao kẻ chực chầu dâng tiếng khen
Qua bao gian khổ bao nhục nhằn
Em vẫn tuyệt vời như vầng trăng
Nhìn nhau e thẹn như ngày cưới
Ta khóc điên cuồng giấu ăn năn
Chống gậy dìu nhau theo nắng chiều
Đường quen tình tứ biết bao nhiêu
Xin cho trái đất quay vòng ngược
Để được cùng em mới học yêu…
MD 03/20/04
LuânTâm
(Trích
trong TT”HƯƠNG ÁO”, MinhThư xb,
Maryland/USA.2007, tr.329-331)