MÂY GẦN KHÓI XA
Hoa rơi lối cũ nhớ người
Thoảng nghe tiếng hát bên trời tỉnh say
Xót đau đất lạ lưu đày
Đi về cát bụi tương lai mịt mờ
Lẽ đâu quá dại quá khờ
Dã tràng xe cát bên bờ quạnh hiu
Không bình minh không nắng chiều
Gió phai màu áo thương yêu lỡ làng
Không đò dọc không đò ngang
Sông sâu còn dấu khăn tang tình buồn
Lang thang qua mấy ruộng vườn,
Cỏ hoang hoa dại ven đường cười ta
Nửa đời lận đận không nhà
Quê hương đã mất đã xa bao giờ
Mỏi mòn với mộng với mơ
Xác thân mục rã dật dờ hồn đau
Nói chi đến chuyện mai sau
Nói chi đến chuyện trầu cau muộn màng
Lạnh lùng một nắm mồ hoang
Xác xơ cỏ úa rêu tàn bơ vơ
Gửi người một chút ngây thơ
Hôn môi chưa biết đợi chờ trăm năm
Nao nao ôm gối thẹn thầm
Thẩn thờ áo mỏng dáng nằm liêu trai
Ai thiêu thân ai đoạ đày
Nợ duyên hư thực mê say xa gần
Hẹn hò cuối nẻo phù vân
Xin cho đầm ấm một lận cũng không...
MD 01/11/03
LuânTâm

