KHÔNG MỎI CÁNH CHIM

KHÔNG MỎI CÁNH CHIM

SÓNG GỢN
Giọt mưa gợn sóng gió long đong
Người đi ta cũng về hư không
Ta đi người suối khô sông cạn
Tóc cỏ chân mây thân bèo rong
Giọt mưa gợn sóng mặt hồ
Mặt hồ gợn sóng đợi chờ chiêm bao
Chiêm bao gợn sóng trăng sao
Trăng sao gợn sóng lối vào hư không
Mây che bọt cá ròng ròng
Lòng che tình nước giữa sông lật xuồng
Cánh diều căng gió chìm sương
Vai đau vá áo quê hương nghẹn ngào
Núi buồn thấp biển buồn cao
Chơi vơi bọt muối lao đao đá già
Người đi ta hết còn ta
Ta đi người hết còn ma trêu người
Áo đi da lạnh lả lơi
Mơ màng tóc thả mây bơi nắng chiều
Gầy tay nhạc nốt nâng niu
Gầy môi đau nốt ruồi yêu chết chồng
Gầy chân trắng ruộng mềm sông
Gầy lưng chiếu rách long đong giường tình
Khói xương lửa máu hãi kinh
Giữa hai lằn đạn thất tình cũng tro
Đêm tàn lá lạnh cành co
Ngày tàn quán lạnh treo giò hát rong
Tìm ghe đào bến tát sông
Chỉ nghe tượng khóc mênh mông sập chùa
Rừng mất ngủ cây đòi mưa
Vườn hoang cỏ dại sớm trưa điên khùng
Mất điểm hẹn mất bóng chung
Trước sau trở mặt đường cùng mòn râu
Chân người ai vác đi đâu
Tay ta ai bắt nhịp cầu lãng quên
Quá quen sao vẫn hỏi tên
Hay là thay xác mà quên đổi hồn
Thân cây già tóc cỏ non
Môi rêu đá lạnh tân hôn bao giờ
Không dĩ vãng không tuổi thơ
Giọt sương ve vuốt đường tơ vô tình...
MD 06/21/06
LuânTâm
(Trích trong TT HƯƠNG ÁO , Minh Thư
xb,MD/USA.2007,tr.178-179
MƯA NGUỒN DẤU YÊU
Người về ngơ ngẩn dấu buồn
Dấu thương dấu nhớ mưa nguồn dấu yêu
Vườn xưa nhà cũ tiêu điều
Hố bom vỏ đạn đánh liều hồi sinh
Cho ta hương nhớ ân tình
Cho mình hương áo mê nhìn bướm hoa
Cho trăng non cấm rừng già
Cho gió thơm tóc tiên nga dỗ dành
Nâng hoa bưởi hứng hoa chanh
Cỡi mây trườn sóng mắt xanh học trò
Ngập ngừng ấp úng vòng vo
Thương hoa mắc cỡ nhớ dò bướm thiêng
Khổ qua khát sữa bình yên
Cho trăng ăn mật thuyền quyên mộng thường
Dài lưng tốn vải văn chương
Tuy hai mà một thiên đường tình ca...
MD.10/21/14
LuânTâm
TRONG LÒNG GIÓ
Gió nghìn trước mây nghìn sau
Gió qua lòng suối gió vào gối chăn
Gió đi sao gió về trăng
Hai tay che gió hai chân dấu cười
Dấu
hỏi đèo bồng dấu chấm than
Trốn sâu trong mắt lạnh xốn xang
Bao nhiêu bác sĩ đều không thuốc
Chỉ bảo mau về lo đám tang
Nhắm mắt quên mình đang là ai
Không thèm chờ ấm gót nắng mai
Không thèm đay nghiến đường trơn trợt
Bỗng thấy nhẹ nhàng mây trắng bay
Lơ lững trong lòng gió viễn khơi
Trôi theo hương áo cũ lên đồi
Quên buồn quên tủi quên hờn giận
Tay nắm tay mình cũng chung đôi
Xa nhớ gần ghen để ngọt ngào
Nghiêng trời lệch đất sôi chiêm bao
Lửa than mê gió vòng ôm suối
Nước cạn đá mòn vẫn trăng sao
Dấu ngã dấu huyền dấu sắc không
Trôi theo đường thẳng bám đường vòng
Đếm từng dấu nặng từng dấu phẩy
Không đủ đền bù năm tháng không
Dấu chấm đơn hay dấu chấm đôi
Hai tay che gió hai chân trôi
Chờ nhau mấy kiếp còn như mộng
Còn đủ hương quê dỗ mắt môi...
(Trích trong TT HƯƠNG ÁO , Minh Thư xb,MD.USA.2007, tr.206-207)
TRỜI CAO CÓ MẮT ANH HAI TÔI
YỂU ĐIỆU
SÀI GÒN
Chợt mưa chợt nắng Sài gòn điệu
Sóng gió hai tà hoa áo dài
Thơ ngây mong manh hoa chanh hiểu
Non nõn chập chờn ong bướm say
Dễ thương chưa chắc ăn thương dễ
Bắp non mà nướng lửa lò than
Dấu yêu đâu phải cho yêu trễ
Tài hoa thục nữ giữ ngọc vàng
Nước mía đá chanh đường me dốt
Răng khễnh ngọc ngà tắm dừa xiêm
Búp măng mười ngón sao mai mốt
Se sẻ gót hồng trần ai tiên
Viễn du mỏi cánh chim hồng lạc
Một chiều xuân muộn tóc tiên bồng
Chú cuội cây đa ao nhà hát
Đa đa hoa đá nở nhãn lồng
Những đêm chợ cũ thơm cháo cá
Ghế đá công viên đếm sao rơi
Vòng tay thủ thỉ chung môi má
Vòng chân hoa ấm êm không rời
Quân tử hảo cầu câu tuyệt diệu
Bể dâu giặc cướp ngày kinh hoàng
Không rời không dứt mê nũng nịu
Cho thơ bồng mộng lên ngai vàng…
MD.03/20/13
LuânTâm
RU TA DỖ MÌNH
Gửi mình sợi nhớ thiên hương
Gửi ta sợi nhớ căng giường chiêm bao
Níu bóng trầu đeo bóng cau
Bóng chùm khế ngọt cầu ao nước dừa
Bóng chim tăm cá giao mùa
Tóc dài thơm gội nắng đùa võng đưa
Chân dài gót lạnh đường mưa
Tay dài vòng ấm lưng vừa hôn mê
Bìm bịp kêu gợn hồn quê
Nước ròng nước lớn đi về long đong
Rượu hồng pháo đỏ trôi sông
Làm thân con gái nhà nông dính phèn
Gầy vai bấc lụn buồn quen
Nhụy vàng bông trắng đảo điên mặc đời
Ta cá nước mình chim trời
Lỡ đò lỡ chợ nổi trôi đọan trường
Giường trăng chiếu đất màn sương
Ve sầu xác nhện còn vương nợ tình
Thương mình vá áo tình kinh
Bướm vàng ong đỏ đeo rình kiếm ăn
Thơ căng tím áo bằng lăng
Bút nghiên dang dỡ cắn răng chèo đò
Bờ sông lặn lội cái cò
Tép riu nhái bén lần mò đục trong
Giữa hai con nước ngược dòng
Kinh hoàng lạc đạn cua còng tan xương
Dế mèn đứt ruột ễnh ương
Mình về gieo giống ruộng vườn hồi sinh
Mình ru ta ta dỗ mình
Vòng yêu kết trái vòng tình đơm hoa...
MD.03/08/08
LuânTâm