CŨNG ĐÃ CHÂN MÂY
Con đường cổ tích đã xa rồi
Tiên chán trần gian chẳng dạo chơi
Bỏ hoa bướm dại bên đường vắng
Mây khói mênh mông đất nhớ trời
Giấc ngủ mệt nhừ vắng mộng mơ
Bờ xa bến lạ đến không ngờ
Trăm năm ngao ngán tình đen bạc
Mấy kiếp nợ nần đau xót thơ
Bao nhiêu lá úa
đã lìa canh
Rừng núi còn đâu
áo thơ xanh
Bao nhiêu chim
cá đà tuyệt giống
Hoa cỏ tàn phai hết yên lành
Ta đi trên những
lối ngục tù
Biết ai tu thật
ai giả tu
Sâu bọ lan tràn
lừa nhân thế
Núi lở cuồng
điên bụi đá mù
Còn đâu chỗ sống
cho người hiền
Lặn hụp dòng đời
mãi đảo điên
Ai khóc thương
ai đêm tận thế
Thổn thức trăng
sầu rụng trước hiên
Lòng đã nát tan
biết về đâu
Nợ nào chưa trả
hết cho nhau
Thì xin tạm giữ
màu áo cưới
Và những ngọt
ngào đã gửi trao
Lội
suối băng rừng vượt núi hoang
Tìm tiên chỉ
thấy lá rụng vàng
Mây trắng lang thang sầu viễn xứ
Thông già mệt mỏi chẳng buồn than
Vạn nẻo buồn đau mấy cảnh đời
Mai sau còn lại khói mây thôi
Bao nhiêu hạt bụi hồng theo gió
Cát sỏi đau thương cũng đủ rồi
Lối cũ đừơng xưa bụi khói mù
Ta đi trên những lá vàng thu
Nghe hồn hoa cỏ còn đau tủi
Trách nắng hờn mưa cũng mệt nhừ
Xin trả cho cây chút màu xanh
Bao nhiêu hy vọng đã không thành
Uổng công chờ đợi phai màu tóc
Gục ngã bên đường mưa vắng tanh
Đắng cay lận đận quá đủ rồi
Thương tiếc ngậm ngùi cũng thế thôi
Trần gian dành lại cho sương gió
Thơ thẩn chân mây lạnh cuối trời….
MD 08/09/02
LuânTâm