BONG BÓNG CÔ ĐƠN
Có những ngày xuân không cành hoa
Tuyết chưa từ biệt chân không nhà
Đường xa bóng cũ mờ sương khói
Lòng bỗng hoang vu bỗng lệ nhoà
Hoa bướm tàn phai nợ không duyên
Làm sao quên được bóng tình tiên
Bao giờ biển cạn non mòn hết
Hơi thở không còn tình còn nguyên
Chẳng biết người xưa cũng tủi hờn
Như mình lẻ bóng hình cô đơn
Bên bờ vực thẳm tìm chân lý
Suối cạn không nguồn rêu sạch trơn
Cát bụi đá đau còn biết đi
Xé rào tử biệt vớt sinh ly
Quanh co trốn chạy vòng oan trái
Cuối nẻo hôn mê bóng lỡ thì….
MD 01/24/03
LuânTâm