CHUNG
BÓNG
Tà áo tung tăng đôi cánh ngoan
Đưa hồn anh đến ngõ thiên đàng
Nửa đời lận đận hoa mơ trái
Gió ghẹo vai thương nhuộm lá vàng
Quấn quít đôi chân níu đôi tay
Tham lam ôm trọn hết áo dài
Bao nhiêu áo ngắn thành chăn gối
Môi ngọt để dành dỗ giấc say
Chiếc lưới tình si quá ấm êm
Một lần bị vướng không thể quên
Không mong trốn thoát không vùng vẫy
Muốn được trọn đời cận kề bên
Thoát xác cho tình được nhẹ hơn
Vào ra đầm ấm không dỗi hờn
Ngày đêm không cách chia biên giới
Tay trắng chân dài móng đỏ sơn
Trả lại buồn đau cho gió mưa
Lòng vui như tiếng pháo giao thừa
Ôm nhau chết đuối bao nhiêu kiếp
Vẫn đợi vẫn chờ vẫn đón đưa
Chiếc võng ngây thơ em hãy nằm
Anh ru âu yếm đến nghìn năm
Về trong cổ tích trong thần thoại
Anh vẫn tôn thờ vẫn viếng thăm
Ngọn lửa đam mê em thẹn thùng
Gọi nhau tha thiết một tiếng cưng
Khi nào nũng nịu xin đừng khóc
Thả tóc rối dài rồi xoay lưng
Gom hết nắng vàng hết lửa hồng
Vào đêm hò hẹn ấm chân không
Mai kia trời đất dù nghiêng ngả
Ta vẫn còn nguyên ngọn lửa lòng
Áo mặc chung nhau không cần màu
Hôn nhau ngây ngất đến nghìn sau
Hồn thiêng mãi đẹp đôi chung bóng
Dạo bước nhẹ nhàng cõi trăng sao...
MD 03/19/04
Luân Tâm
(Trích trong TT HƯƠNG ÁO, Minh Thư xb,MD/USA.2007,tr.308-309)