XIN CHÀO MỪNG BẠN ĐẾN VIẾNG TRANG HƯƠNG ÁO

Thứ Hai, 2 tháng 3, 2009

BT0211- Đôi Dòng Thơ Ngắn 8

MƯỢN HỒN

Cây đa bến cũ bóng hoàng hôn
Đi về xuôi ngược nước bồng con
Ngựa xe áo mão trôi sông cái
Ngơ ngẩn leo cây ốc mượn hồn....

MD.09/27/08
LuânTâm


VẪN LÀ THƠ

Mua nhà nào dám đòi hoa
Trời thương đào mọc trước nhà sau sân
Ngày vui hoa nở mừng xuân
Nhớ chàng Từ Thức hai lần tìm tiên
Biết đâu nợ biết đâu duyên
Mình nay lạc lối đào nguyên ai ngờ
Tha hương đời vẫn là thơ
Đất lành chim đậu hoa chờ đợi ta....

MD.02/20/99

Luân Tâm


HƯƠNG CƯỜI

Em hỏi thơ anh sao quá dài
Hay lòng anh rộng ý chim bay
Giăng bao nhiêu lưới mong bắt được
Một chút hương cười trong áo ai...

MD.06/09/07
LuânTâm

VẾT THƯƠNG ĐAU

Tuyết mưa gió hú suốt đêm trường
Nhang tàn khói lạnh bóng quê hương
Tìm em gặp bóng câu thơ dại
Kỷ niệm đào sâu đau vết thương ....

MD.12/17/08
LuânTâm


GỐI ÔM

Đông lạnh mấy vòng cưng biết hôn
Thơm anh ru cưng thơm cưng thơm
Cho cưng nhõng nhẽo hồng trần ngọt
Cho anh hôn mê làm gối ôm....

MD.11/28/08
LuânTâm.

BT0210- Gió Thoảng Hương Đưa

GIÓ THOẢNG HƯƠNG ĐƯA

Đi em hồng núi trắng sông
Xanh mây gội tóc nắng bồng gót sen
Mắt xa lạ chân thân quen
Đã bao nhiêu kiếp anh khen chân nầy?
Thơm thương trắng nuốt vòng vai
-Em không cần vẽ chân mày đâu anh !
-Hay là em muốn để dành
Đêm xuân khoe mộng nghiêng thành tân hôn
Đường vui hoa bướm chập chờn
Gọi trăng dỗ gió ru hồn tình ca
Thẹn thùng yều điệu kiêu sa
Sóng tình bốc khói nâng hoa hứng tình
Không Thủy Tinh không Sơn Tinh
Mà sao sóng gió điêu linh bão tràn
Không hề lỡ bước sang ngang
Mà sao một chiếc xe tang não nùng
Đường mưa lối nắng rưng rưng
Em không về nữa điên khùng chiêm bao!
Gió qua rừng núi thêm đau
Gió qua cát bụi xanh xao đợi chờ
Em là thơ đẹp hoang sơ
Em là thơ đẹp ngây thơ kiếp nào
Nghìn xưa gặp gỡ nghìn sau
Em như dòng nước không không màu không tên
Có khi nhớ có khi quên
Để anh lẻo đẻo một bên si tình
Chưa được nhìn chưa cho nhìn...
Em đừng đổ quán xiêu đình tội anh !
Chong đèn thức trắng năm canh
Hăt hiu hương nhớ lạnh tanh bóng gầy
Rượu buồn uống mãi không say
Thuốc buồn hút mãi hương bay lạc hồn!
Nửa mê nửa tỉnh ôm hôn...
Chưa vào tình sử sao chôn thuyền tình ?
Lẽ đâu không có chúng mình
Không thương không nhớ không tình không mê ?
Lẽ đâu em thực không về
Bỏ anh trơ tọi bên lề rêu xanh
Đi chưa đành ở chưa đành
Thì thôi... ngủ suốt năm canh bốn mùa
Nghìn sau gió thoảng hương đưa
Xin đừng trách nắng hờn mưa tội tình ...

MD.03 /04/04
LuânTâm

BT0209- Tội Tình Cuốn Chiếu

TỘI TÌNH CUỐN CHIẾU

Nghiêng diều cánh khói thiêu thân
Thương Cha nhớ Mẹ dấu chân bồ hòn
Đường trăng bóng gió chập chờn
Nổi hồn trôi mộng Saìgòn áo bay
Hoa xưa bướm cũ ăn mày
Chưa vinh đã nhục đọa đày rừng hoang
Đi xe cưới về xe tang
Buồn xin lưng trắng vui van gót hồng
Tình bìm bịp nghĩa cua còng
Bồng con nước ngọt ru dòng tình ca
Tắm mưa đuổi bướm hái hoa
Nâng mây hứng gió quê nhà lưng trâu
Bơi trong nắng lửa mưa dầu
Bóng chờ bóng đợi trễ tàu chết duyên
Bàng hoàng mắt Phật môi Tiên
Nhớ hờn thương giận còn nguyên hẹn thề
Mưa nguồn chớp bể vỡ đê
Rau sam rau đắng hôn mê tình tràn
Giả đò mua củi bán than
Cò con tép bạc bướm vàng sâu xanh
Không đành thoát kiếp phù sinh
Biết đâu nơi khác vô hình vô tâm
Không tình điệu không trăng rằm
Không đi không đứng không nằm ăn mơ
Không đàn không nhạc không thơ
Tội tình cuốn chiếu vén bờ cỏ may ....

MD.01/01/01
LuânTâm

BT0208- Thơ Của Muôn Đời

Thơ Của Muôn Đời

( Thương tặng vợ hiền B.Th.Luân )

Mới xa giây phút nhớ xanh xao
Tức tưởi lòng đau lệ sắp trào
Hồn anh đã gửi cho em giữ
Nên đã ngu ngơ tự thuở nào!

Trông đứng nhớ ngồi dạ xốn xang
Miệng khô lưỡi đắng mắt hoang mang
Ngóng trông mòn mỏi đau hình bóng
Nắng sợ gió buồn mây cũng tan!

Chợt hiểu em là phân nửa anh
Như chim liền cánh cây liền cành
Nếu bị phân ly làm sao sống?
Em ơi! xin nhớ về thật nhanh!


Em bảo thơ xong em sẽ về
Đừng như...mít ướt... thực là quê!
Em đi ra chợ gần mua cá
Nấu chút canh chua anh vẫn mê!

Giấy trắng vẫn buồn mực không ra
Đề thơ em bảo có trăng hoa
Lại còn có giởn mưa đùa nắng
Cây cỏ thơm tình hương chúng ta!

Nghĩ mãi mà chưa được nửa lời
Vắng em : anh như xác chết trôi
Vào vùng lạnh lẽo không siêu thoát
Vì muốn bên em đến vạn đời!

Kể chuyện chúng mình? vẽ hình em?
Gót tình, môi điệu giữ hương quen?
Những trưa chung võng chiều chung áo
Tay ấm thay lời ru nửa đêm!

Hay lúc giả đò giận trêu anh,
Để anh năn nỉ suốt năm canh,
Kể bao cổ tích, bao tình sử
Gom hết mây hồng đổi áo xanh!

Bỗng thực thơm tho thực ngọt ngào,
Tay tình che hết cả trời cao,
Bông gòn mây trắng choàng thơm cổ,
Hơi thở bắt đền...môi chiêm bao…

Thôi! Chớ giả đò chớ trêu anh,
Bây giờ em khỏi phải nấu canh
Mình đi ăn tiệm mừng ngày cưới
Anh đói môi hồng, khát mắt xanh !

Cho anh được kẽ mắt tô môi,
Em cứ ngoan đi...sắp xong rồi
Vợ anh đẹp hết hồn tiên nữ!
Xin được ẵm bồng em dạo chơi!

“Vẫn khéo ngọt ngào...khéo ỡm ờ
Vẫn chưa xong được nửa vần thơ
Em không thèm đẹp không thèm diện:
Thiên hạ cười chê anh...xác xơ! “

Ngoan đẹp tuyệt vời, giận tuyệt vời…
Dỗ dành vần điệu ngọt no môi...
Nói cười, đi đứng: thơ-họa-nhạc,
Em chính là thơ của muôn đời!

MD 01/21/06
LuânTâm

BT0207- Để Trả Lời Con

ĐỂ TRẢ LỜI CON

(Thương tặng ba con Minh Thư & Anh Thư & Thiên Thư)

Tôi làm thơ để tôi chơi
Tôi làm thơ để trả lời con tôi
Khi đi khi đứng khi ngồi
Cha con đuà giởn lời lời nên thơ
Trần gian tăm tối mịt mờ
Xót thương thân nhện giăng tơ lỡ làng
Tôi còn gượng uống gượng ăn
Thương con thương vợ chiều tàn lỡ chơn
Tôi như chết đuối chưả chôn
Như không thân xác cầu hồn trôi sông
Tàn hơi lặn hụp ngược dòng
Kể chi dâu bể mênh mông thuyền sầu ?
Người về đâu tôi về đâu
Bốn phương u uất một màu vô tri
Gió mưa tôi chẳng ngại gì
Tuyết rơi tôi vẫn cứ đi một mình !
Cần chi đợi nắng bình minh
Cần chi lưả ấm mắt tình môi thơm....
Tôi như cành mục ổ rơm
Muà đông quê Mẹ cháo cơm vui buồn
Như cỏ ruộng như rêu vườn
Mình vui vẫn thấy sắc hương tuyệt vời !
Ngày xưa cá nước chim trời
Tự do chung sống thảnh thơi nghiã tình
Không ai chia biệt trọng khinh
Tôi như bong bóng linh đinh giữa vời
Không ai cần không ai mời
Cần chi mỏi miệng nói cươi với ai ?
Thơ ngây mộng ngắn mộng dài
Cuối cùng nhắm mắt xuôi tay cũng đành!
Tiếc chi mây trắng trời xanh
Tiếc chi sương khói xây thành hư không ....
Đường sầu lưu lạc gai chông
Đường tu mòn mỏi mà lòng chưa yên !
Ngậm ngùi mắt Phật áo Tiên
Thơ không còn chỗ bình yên để dành
Mai sau lá có xa cành
Chim trời ơi chớ bay quanh nỗi buồn !
Xin cho nắng đẹp sân trường
Xin cho hoa bướm con đường con đi
Tiễn đưa cũng chẳng ích gì
Nghìn thu đất lạnh xanh rì dấu rêu !
Khóc bao nhiêu tủì bấy nhiêu
Hồn thơ phảng phất gió chiều hôn con...

MD.034/02/04
LuânTâm

BT0206- Cho Nhìn Hoa Mưa

CHO NHÌN HOA MƯA

Nhớ nhau động đất sập trời
Gom mây góp gió căng đồi tương tư
Mượn hồn thu thảo đưa thư
Mượn hồn sam biển đón đưa tội tình
Nắng chiều tàn mưa bình minh
Nằm gai nếm mật đói nhìn...hôn mê...
Em đi chợ Mỹ chiều về
Bến tre anh đợi câu thề Cần thơ
Thương đứt ruột nhớ dại khờ
Đất bằng dậy sóng tóc tơ đứt đường
Đổi đời nát mặt quê hương
Chân trời nhớ góc biển thương lộn sòng
Hoa lạc chợ bướm trôi sông
Hận tình lệ sử có không chân tình
Đi cầu kinh về đào kinh
Đêm thiêng hoá bướm thơm mình ca dao
Em ôm trăng anh níu sao
Đeo nhau nghẹt thở chiêm bao ban ngày
Chung môi nhóm lửa trần ai
Chung thân trăng mật đầu thai chung mình
Trắng da dài tóc sử kinh
Ăn hoa mắc cỡ cho nhìn hoa mưa....

MD.09/23/08
LuânTâm

BT0205- Bóng Biển

















BÓNG BIỂN

( Thân tặng Lâm Thanh)

Nửa đêm ngứa cẳng thèm leo núi
Tìm bóng trăng sao đỡ lòng thơ
Bóng cây bóng cỏ không mai mối
Mòn chân dâu bể bóng bụi mờ

Nhìn trước nhìn sau nhìn quanh quẩn
Ta với bóng ta lạnh chia đau
Lệ ta lệ đá tràn địa chấn
Trôi bóng ngậm ngùi tận kiếp sau !

Người biển mơ hồ ta suối đói
Mòn gông lận đận gánh hát rong
Trắng tay đào đất chôn tăm tối
Đường hầm lạc chợ gặp trôi sông !

Sóng vùi gió dập tan thương sóng
Hoà điệu tình ca kiếp dã tràng
Lang thang mỏi gối mòn chong chóng
Người xót ta đau vó ngựa hoang !

Trăng tàn bóng gợn hồn sông núi
Bá Nha đứt ruột bóng tan đàn
Tử Kỳ đứt bóng thiên thu hận
Bướm trắng nào chôn bóng hoa vàng ?

Biển vẫn xanh trong mây trời nhớ
Bóng cười bóng khóc bóng nổi trôi
Bọt bèo xuôi ngược dòng lưu lạc
Người với ta chung bóng mồ côi....

MD.07/20/08
LuânTâm