
MÌNH CÒN CÓ NHAU
Em ơi…
Mẹ già em dại bóng mây
Cơm xuôi áo ngược thơ ngây núi rừng
Đèn khuya không bóng tủi thân
Chân le chân vịt hoa xuân mất màu
Đi nghẹn ngào về nghẹn ngào
Ngày đứt ruột đêm lệ trào gối thơ
Chiêm bao đom đóm bụi bờ
Bay qua đợi bay lại chờ bóng hôn
Nước ròng sạch nước lớn trơn
Bồng con nước mắt cò con quê nghèo
Khổ qua chống đắng đất chèo
Tình người tình đất bọt bèo khói bay
Trồng người hư đốn chết cây
Ân tình như bát nước đầy hư không
Nợ tay trắng duyên lưng còng
Trèo non xanh vượt bể hồng lệ thơ
Con bé bỏng em dại khờ
Dìu cha cõng mẹ qua bờ thương đau
Bóng chị nát bóng em nhầu
Trách ai rút ván qua cầu nhân gian
Giàu bỏ bạn học làm sang
Vứt tình tấm mẳn tìm đàng tha ma
Trăm năm trong cõi ta bà
Hiền nhân tuyệt giống bướm hoa chìm tàu
Cũng may mình còn có nhau...
Em ơi...
MD.03/26/10
Luân Tâm











