XIN CHÀO MỪNG BẠN ĐẾN VIẾNG TRANG HƯƠNG ÁO

Thứ Bảy, 27 tháng 10, 2012

RT507 MƯA QUA PHỐ CŨ




MƯA QUA PHỐ CŨ

Vòng tay lạnh lẽo ôm sầu đông
Môi hương mắt lửa xanh cầu vồng
Chân trời sao rụng hôn hoa rụng
Tuyết gội tóc mòn bóng hư không

Nổi trôi vào tận chốn tình cờ
Nghi hoặc thuyền hoa không đưa thơ
Sóng gợn nước đau hồn lưu lạc
Chưa kịp quen hơi đã bụi mờ

Bụi bám gót nào bám áo nào
Mừng mửng tủi tủi tưởng chiêm bao
Bụi bay về chốn không hò hẹn
Gót lạnh bơ vơ bóng trễ tàu

Đất lạnh xương tàn lạnh bóng trăng
Hôn mê đuổi bắt bóng sao băng
Trăng qua sông suối qua rừng núi
Buồn đứt dây đàn vui rụng răng 


 

Mưa ướt mi thương đau ẵm bồng
Mưa qua phố cũ nắng sang sông
Thuyền tình thuyền mộng thuyền trăng vỡ
Bó gối bến sầu nhớ viễn vông

Nhặt bóng nắng chiều hơi sương mai
Bóng tình thơ dại bóng chim bay
Để dành một chút màu kỷ niệm
Mà nhớ đường về hẹn đầu thai

Hôn bóng nghìn sau ăn bùa yêu
Chết thèm dỗ ngọt đói nâng niu
Điên cuồng lấp biển tìm tiên cá
Ốc mượn hồn hoa nâng xác rêu...

MD.07/10/03
LuânTâm


 

RT506 HỒN HOA XÁC BƯỚM




HỒN HOA XÁC BƯỚM

Sau khung cửa hẹp khung trời rộng
Hương nhớ tình xưa chưa lên ngôi
Bong bóng trắng mây trời xanh mắt
Sương dưới khói trên giữa lưng môi

Hồn hoa tức tưởi hôn xác bướm
Tội tình dâu bể khổ thương đau
Một mai mối chỉ hồng trần gọi
Trắng da dài tóc quấn chiêm bao



 

Bến gió thuyền trăng em nâng mộng
Đường mưa ngõ nắng anh hứng mơ
Nước non mềm ấm lòng suối ngọt
Sóng gió chung tình
áo tắm thơ

Rừng thiền núi lửa căng đồi sữa
Rau má chết khô khóc cải trời
"Cửa động đầu non đường lối cũ
Nghìn năm thơ thẩn bóng trăng chơi ...(1)

MD.10/28/12
LuânTâm
(1) Hai câu cuối bài thơ tuyệt tác bất hủ "TỐNG BIỆT" của Tản Đà


 

RT505 NHỎ NHOI






NHỎ NHOI

Bây giờ trăng đã bỏ hoa

Sao không soi sáng mái nhà lãng quên
Không tiền không cả anh em
Vòng tay lạnh lẽo lạ quen ngỡ ngàng

Bọt bèo bướm dại cỏ hoang

Lòng đau tìm chút dịu dàng hương xưa
Lang thang ăn nắng uống mưa
Chân mòn sỏi đá muối dưa lệ trào

Trời cũng đau đất cũng đau

Thương trời nhớ đất biết sao hẹn hò
Biển sâu sông rộng không đò
Đường tình mấy nẻo quanh co mơ hồ

Hoa tàn người cũng héo khô

Cuối bờ dâu bể mả mồ trôi sông
Đường mây vlối gió bềnh bồng
Còn đâu một giọt bụi hồng nhỏ nhoi...

MD.07/26/02

LuânTâm

RT504 MƯA BỤI HỒNG TRẦN





MƯA BỤI HỒNG TRẦN

Thu đến thu đi thu lại về

Sầu đông vui hạ yêu xuân mê
Sớm mai chim hót rừng sương khói
Mưa bụi hồng trần nắng câu thề...

MD.10/27/12

LuânTâm


 

RT503 NGƠ NGẨN ĐƯỜNG HOA ÁO HỌC TRÒ





NGƠ NGẨN ĐƯỜNG HOA ÁO HỌC TRÒ

Mưa dạo tình ca nắng tắm sông
Vui sôi nước lớn buồn nước ròng
Thương hai con nước tình xuôi ngược
Đứt ruột đợi chờ hai số không

Quỷ tiễn bóng ta ma tiễn ngừời
Chân trời góc bể hứng hoa rơi
Ta hồn sương núi người bèo ruộng
Chới với sầu riêng khóc nổi trôi

Gửi hoa rau muống trắng mộng hiền
Ru người yểu điệu má môi tiên
Ta như đóm nhang tàn hết khói
Chùa nát đình tan cạn suối thiêng

Hoa cỏ nghìn xưa bướm nghìn sau
Chung tình gom hết áo chiêm bao
Tìm thương kiếm nhớ hồn kinh sử
Hẹn hoài lỗi hẹn vẫn ngọt ngào

Ngơ ngẩn đường hoa áo học trò
Tình thơ tình mộng tình xôi vò
Hái hoa mắc cỡ cài mê tóc
Gót sen ngực bưởi cổ cao cò

Xin nước hồ thu nước giếng xuân
Tiên bồng khát nước ngọt rửa chân
Sao thèm trăng mật hôn trào sữa
Tay đói mắt no trói lưng trần

Buồn thương đeo nợ vui khoe duyên
Đạn bom chôn sống bóng người điên
Tay người dâu bể ta không mắt
Quờ quạng níu hồn bướm mơ tiên

Xin gửi thơm nhau giọt nắng chiều
Cuối đường mưa gió thương bồng yêu
Cho hai hạt bụi hồng lưu lạc
Cho trắng đêm tình mê học yêu...

MD.01/16/08
LuânTâm


 

Thứ Sáu, 26 tháng 10, 2012

RT502 NẮNG HỐNG




NẮNG HỐNG

Như cành rong như lá khô
Xin cho tắm mát trong hồ nước trong
Sáng mai gió mới nắng hồng
Gặp nhau cuối ngõ cho lòng xôn xao

Vẫn ngây thơ vẫn ngọt ngào
Hay là xa lạ không chào không quen
Hay là không cho anh khen
Má hồng môi đỏ gót sen hững hờ

Thơ là em em là thơ
Cho anh ngây dại trông chờ áo tiên
Bóng ngoan bóng nhỏ bóng hiền
Xin cho ôm bóng ngủ yên bên đồi

Chưa gần sao vội xa xôi
Chưa tình sao nỡ nghẹn lời biệt ly
Nước ròng nước lớn còn chi
Trăng tròn trăng khuyết xin đi chung đường

Còn cùng sách còn cùng trường
Mà sao nỡ dấu thư hương chung lòng
Mai kia gót lạnh sầu đông
Làm sao bồng ẵm qua sông kịp đò

Mộng mơ áo trắng học trò
Dù thương ruộng lúa cánh cò vẫn bay
Tội tình chi phải đọa đày
Xin cho được vẽ chân mày không công…

MD 07/08/05
LuânTâm

RT501 NGHIÊNG THÀNH TƯƠNG TƯ




NGHIÊNG THÀNH TƯƠNG TƯ

Loanh quanh lẩn quẩn thêm buồn
Trăm năm chưa biết ngọn nguồn đục trong
Gục đầu trên những mùa đông
Xác thân tàn tạ mênh mông tuyết sầu

Qua bao rừng thẳm biển sâu,
Áo nào cát bụi không màu không tên
Xin cho một chút lãng quên
Nếu còn duyên nợ xin đền kiếp sau

Mịt mù nào biết thấp cao,
Còn chăng một chút thương đau để dành
Hay là em chẳng yêu anh
Để cho tóc bạc xây thành mây trôi

Em đi áo gió bồi hồi
Hơi tàn sức kiệt nghìn đời nhớ em
Bến nào lạ bờ nào quen
Chỉ còn một chút ánh đèn hắt hiu

Yêu bao nhiêu khổ bấy nhiêu
Kể làm sao hết những chiều đón đưa
Bao lần chờ đợi trong mưa
Mà em không đến tưởng chưa hẹn hò

Bao lần chung một chuyến đò
Em không riêng để dành cho nụ cười
Bây giờ thân thế nổi trôi
Như trời xa đất mây trôi lỡ làng

Thuyền tình không bến lang thang
Sóng to gió lớn kinh hoàng đứt neo
Hẹn hò còn lại bao nhiêu
Tương tư còn lại đường chiều bơ vơ

Lòng hoang vu thân xác xơ
Nắng tàn trên những ước mơ ngập ngừng
Còn đâu áo nở hoa xuân
Còn đâu tóc gió bâng khuâng thẹn thùng

Chưa một lần được khóc chung
Làm sao mới được về cùng chuyến xe
Kể chi mộng ngắn đêm hè
Kể chi ngơ ngẩn nón che tóc buồn

Chân vườn ruộng chân sân trường
Anh như bị cắt hai đường song song
Quê mùa áo vải nâu sòng
Làm sao xứng với má hồng gót son

Bơ vơ gác trọ Sài gòn
Bao nhiêu khói thuốc hao mòn tủi thân
Tìm đâu một chút hương xuân
Đêm nghe sấm chớp ngày gần khói xe

Em thơm áo mới ngọt khoe
Anh như giọt nắng sau hè mong manh
Gió sương trắng cõng mây xanh
Bay vào áo mộng nghiêng thành tương tư

Đò xưa bến cũ thực hư
Lang thang  mòn mỏi sao như vẫn còn...

MD 02/28/03
LuânTâm