
NGƠ NGÁC
Sông biển nghìn năm nhớ ngọn nguồn
Mây buồn lận đận gió tha hương
Bao nhiêu hoa héo đèo rêu úa
Tàn tạ đeo từng bước nhớ thương
Em như sương sớm nắng chiều tàn
Đầm ấm bao nhiêu cũng muộn màng
Anh như đom đóm khuya le lói
Suốt kiếp sầu đông đỉnh tuyết tan
Thương đau cùng mình thơ ngây trao
Trời buồn bắt bóng trăng không sao
Xuôi tay nhắm mắt môi ngơ ngác
Nửa khóc nửa cười nửa chiêm bao
Hồn chửa xuân gần xác thu xa
Lòng chia hoang vắng bóng quê nhà
Áo nhầu đau tủi thân lưu lạc
Sương lạnh gục đầu bể khổ qua
Ảnh thật nghìn năm cũng phai mờ
Huống chi ảo ảnh dẫu nên thơ
Đôi dòng xuôi ngược không hò hẹn
Lỡ chuyến đò ngang không bến chờ
Không bướm không hoa không áo bay
Không cười không khóc không tỉnh say
Khát khao mộng thật tình ôm gối
Tay trắng vòng hoa vẽ chân mày
Không thực không mơ không thơ chờ
Ngày mưa ngày nắng gió bơ vơ
Suối thương đồi nhớ đêm tận thế
Còn đâu lỗi hẹn đâu hững hờ
Thuyền hoa mắc cỡ nước bồng con
Biết có hương thừa lửa tình tròn
Tóc dài mây cuốn hương tình sử
Giấu gót khoe môi cong dỗi hờn
Hay chỉ không không dấu chân buồn
Cuối trời mây trắng cũng bay luôn
Về đâu bốn bể sầu vô tận
Nửa bếp tro tàn vùi tang thương ...
MD.10/01/03
LuânTâm




