TRẦU CAU Thương ơi... Gió lên cho áo em bay Cho anh chết đuối mê hoài hương em Cho anh làm gió ngoan mềm Chui vào áo mộng hôn em cùng mình Em cho tình anh dâng tình Mê man quấn quýt đói nhìn no ăn Em trôi anh nổi nghìn năm Vào mây vào khói vào trăng sao thèm Không còn áo chỉ còn em Không còn ngăn cách ngày đêm trắng hồng Em mênh mông anh bềnh bồng Ăn hoa nuốt cỏ tràn đồng thơ văn Em suối nắng anh mưa xuân Anh nước miá em khế cưng diễm tình Em bất tử anh trường sinh Tóc râu dài trói buộc mình yêu nhau Em làm trầu anh làm cau Đeo nhau nghìn kiếp thương đau cũng đành... Nhớ ơi….
Buồn vui khói ấm lạnh sương Thân tâm an lạc thiên đường trong ta Xuân xanh hồn cỏ xác hoa Bướm đùa mây trắng áo da trời hồng Đội ơn mẹ tiên cha rồng Tạ ơn đất hứa ấm lòng cò con Bụi mờ nước mắt không mòn Nổi trôi hôn bóng sài gòn trong tim Đường trần ai mãi đi tìm Ngây thơ ngơ ngẩn mò kim bể sầu Trễ đò trễ xe trễ tàu Hư không bong bóng mưa dầu đục trong
Mênh mông vời vợi đèo bồng Ngược chèo xuôi chống hoài công vô thường Buồn vui khói ấm lạnh sương Thân tâm an lạc thiên đường trong ta...
Tiễn ông bà táo về trời ơi Bốn ngàn năm lẻ sao hết thời Rừng vàng biển bạc xương khô máu Buôn dân bán nước đảng cướp rơi... MD.02/11/15 (Tức 23 tháng 12 năm Giáp Ngọ) LuânTâm