Mười năm không ngắn không dài Ăn chay nằm đất qua ngày bút nghiên Mười năm gối sách mơ tiên Hoa xuân chờ nụ bướm thiêng trông đường
Mười năm tình tội đoạn trường Mộng chưa thành thật tang thương sao đành Mười năm khao khát dỗ dành Tâm đồng giao cảm động xanh mây hồng
Mười năm gió cát chân không Bụi bay vào mắt nước sông về nguồn Mười năm bong bóng chuồn chuồn Ngây thơ ngơ ngẩn vui buồn khổ qua Mười năm hình mình bóng ta Mặn môi chữ nghĩa xót xa chín từng Mười năm dưa cải muối vừng Mòn vai gánh củi lên rừng trần ai Mười năm áo trắng hoa bay Dấu chân mây khói sao mai học trò Mười năm sóng gió gọi đò Sao hôm kỳ ngộ vòng đo lưng trời...
Có phải em về trong sương mai Áo mây tóc gió hoa trắng bay Xuân non chưa nụ đào mai mối Cho anh thơ mộng suốt đêm ngày Có phải em về trong chữ nghĩa Thiên hương quốc ngữ giữ hương tình Hoa chanh môi ướp thơm nước mía Cho anh nâng gót thơ cùng mình Có phải em về trong câu kiều Êm ru ấm dỗ ngọt dấu yêu Sóng sầu cát bụi nương dâu bể Cho anh sương khói hoàng hôn nhiều Có phải em về trong suối nhớ Nguồn thương kết trái mộng đầu tiên Chiêm bao giao động đào hoa nở Cho anh vô tận bùa mê ghiền...
Đường làng còn chút cỏ khô
Dấu chân côi cút mơ hồ bụi bay
Tủi thân ăn ớt không cay Khổ qua không đắng chanh xoài không chua
Buồn rung tàu chuối lá dừa
Hoa tàn cây héo thềm xưa thẩn thờ
Trời mưa cá nhảy lên bờ
Hết ham bắt cá đặt lờ giăng câu Mây tan bóng rã dưới cầu
Đau lòng cá nhái tép bầu lênh đênh
Đêm nằm ngủ chẳng đắp mền
Mong chờ mẹ đến kề bên dịu dàng Sửa chăn đuổi muỗi căng màn
Tay tiên còn ấm hương choàng áo khăn
Mẹ về bên ấy có trăng
Có sao đom đóm có măng có dừa Có gà gáy có võng đưa
Có lu để hứng nước mưa ngọt ngào
Có vườn bắp có vườn rau
Hay là chỉ có một màu hư không Lúa non chưa trổ đòng đòng
Nắng mưa đi vắng mây hồng ngủ quên
Để giông bão trốc gốc lên
Đau lòng đất mẹ sấm rền nát tim Não nề tiếng dế tiếng chim
Lối quen bỗng lạ sương chìm áo nâu
Mẹ không thể ở được lâu
Cho con đáp tạ ơn sâu sinh thành Cơm chiều vui ấm mái tranh
Miếng trầu chén nước chè xanh hiền hòa
Mẹ về bên ấy bao xa
Còn thương gửi phúc làm quà cho con Bến tre xuôi ngược sài gòn
Chiều tàn đất khách gót mòn chiêm bao
Mẹ như trăng mẹ như sao
Con như nòng nọc trong ao nước phèn Nắng mưa bùn đất đã quen
Nhà cao cửa rộng chong đèn cạn khô
Gió qua cửa sổ mơ hồ
Bóng ba dìu mẹ xa bờ thương đau Đêm buồn lạnh trước lạnh sau
Nghẹn ngào nhang khói xót đau mả mồ
Run run ôm bức ảnh thờ
Hồn tan theo bóng sao mờ xa xôi...