LỐI NẦY
cuối đường mưa mất dấu buồn
tóc rơi trắng gối lệ tuôn lạnh giường
trăm năm cánh hạc mù sương
nghìn năm trăng lẻ còn vương hận tình…
Kẻ trước người sau qua lối nầy
Không còn giọt nắng tắm màu mây
Vương tình gió thoảng cành ru lá
Trả hết tương tư dấu đoạ đày
Giận hờn thương nhớ cũng như không
Người bỏ người đi có đau lòng
Cát bụi nghìn xưa không chừa dấu
Nghìn sau bèo bọt vẫn long đong
Hẹn rồi lỗi hẹn mấy mùa xuân
Chẳng lẽ oan khiên hay nợ nần
Ruộng khô vườn cháy rừng không suối
Khói lửa tàn dâng biển nhục nhằn
Trời đất vô tình mộng vỡ tan
Bờ kia bến nọ cũng hoang tàn
Vòng tay tình tứ quên rồi nhớ
Thuyền lạnh không về vớt bóng trăng
Không cần trốn chạy không quanh co
Đầm ấm thực hay chỉ giả đò
Sợ gió đông về đêm đơn lẻ
Hôn chân nũng niụ áo học trò
Buồn vui lẫn lộn lệ bỗng trào
Biết đến bao giờ lại gặp nhau
Hay không duyên nợ tình hư ảo
Góc bể chân trời thêm xót đau
Nước chảy qua cầu nước ngược xuôi
Qua bao sông suối bao núi đồi
Qua lòng đất lạnh nghìn năm cũ
Bóng chim tăm cá cũng mồ côi
Trước áo không màu sau chân không
Lửa mê gió gọi trăng ẵm bồng
Mai hoa lửa hoá thân hoa tuyết
Gió vẫn tìm trăng hôn trắng hồng....
MD 12/12/03
LuânTâm