CUỐI BỜ PHÙ DU
Người thương ôm bóng tôi đi
Bóng người lơ lửng tình si nghiêng trời
Nắng ru bóng ngủ mồ côi
Môi ru thuốc khói bồi hồi tóc mây
Mòn chân cỏ mỏi tay cây
Bìm bịp kêu cõng mưa bay lạc đường
Chung dòng huyết lệ tang thương
Đói vui không đậu no buồn không bay
Cười mật đắng khóc đường cay
Người quê lận đận cuốc cày thiện tâm
Mênh mông khổ thiếu chỗ nằm
Sầu người mắc bẫy sụp hầm sầu tôi
Bẽ bàng lữ khách không mời
Chưa chung quán trọ nghẹn lời sinh ly
Hóa thân hoa bướm diệu kỳ
Hồn nâng vóc nhạc tâm quỳ hứng thơ
Non suối mộng già rừng mơ
Nhỏ nhoi cát bụi tình cờ ngọc trai
Tu nghìn kiếp xin phút giây
Bóng mờ bóng tỏ sum vầy có không
Lửa hè xóa sạch tuyết đông
Cùng về vô tận cùng trong cội nguồn
Người đi bóng dấu quê hương
Người về bóng dấu thiên đường ngây thơ
Thương lấp bể nhớ sững sờ
Bóng nào hôn bóng cuối bờ phù du…
MD. 06/06/07
LuânTâm

