VÕNG TÌNH CA DAO
VÕNG TÌNH CA DAO

ÂN TÌNH THIÊN THU
Hai mùa mưa nắng quê mình
Đi thương về nhớ ân tình mênh mông
Đường trần ai biết tâm đồng
Cội nguồn sữa mẹ tiên rồng còn nguyên
Đào hoa mai mối thiên duyên
Hờn mưa giận nắng sầu riêng sao chờ
Đơm hoa mộng kết trái mơ
Chung dòng giao cảm động thơ ngây hoài

CẢM ƠN CHỮ NGHĨA CHỮ TÌNH
Cảm ơn chữ nghĩa chữ tình
Câu duyên câu nợ câu mình câu ta
Cảm ơn bướm cõng mưa hoa
Cho gần nắng lửa cho xa thêm tình
Cảm ơn cầu ván đóng đinh
Cho êm gót mộng cho nhìn áo bay
Cảm ơn tóc dài chân dài
Cho thơ hứng nhạc thương hoài ngàn năm
Cảm ơn điệu đứng dáng nằm
Cho ngồi nhóm lửa chăn tằm vọng thê
Cảm ơn gốc rạ bờ đê
Cho mưa hoa nắng trăng thề cầu kinh
Cảm ơn hồn quê hương mình
Bốn phương chìm nổi còn tin tiên rồng
Cảm ơn giọt nắng chiều đông
Vẫn thơm vẫn ngọt ấm lòng tha hương
Cảm ơn mây trắng còn vương
Hoa chanh hoa bưởi thiên đường tình ca
Cảm ơn rừng bướm đồi hoa
Nắng hồng xuân muộn ao nhà thơ ngây...
MD.02/28/11
LuânTâm
HỒN QUÊ HƯƠNG NHỚ
"Bìm bịp kêu nước lớn anh ơi
Buôn bán không lời chèo chống mỏi mê"(1)
Trời vọng phu bể vọng thê
Đôi đường thương nhớ hồn quê chung tình
Đau lòng bụi bám chân kinh
Thiên hương mẹ giữ cùng mình ơn cha
Nguồn mộng bướm suối mơ hoa
Sương mù sao rụng trăng tà tủi thân
Mây lành môi gió ân cần
Hoàng hôn chưa ấm phù vân lối vào
Biết đâu quay gót chiêm bao
Bến sầu tức tưởi thuyền nào nát tim
Về ao nhà ấm thuyền quyên
Tâm đồng giao cảm đào nguyên tao phùng
"Đi đâu cho thiếp theo cùng
Đói no thiếp chịu lạnh lùng thiếp cam"...(2)
MD.10/24/15
LuânTâm
(1)&(2):Ca dao
VỀ QUÊ NGOẠI
Nhớ mẹ dìu em về quê ngoại
Thăm vườn măng cụt viếng cầu tiên (1)
Hoa cau hoa bưởi mừng căng áo
Đu đủ mãn cầu vú sữa ghen
Ru em nghiêng võng trời thơ ấu
Sớm trèo khế ngọt trưa xoài xanh
Tóc dài suối gió reo hương lúa
Đong đưa lục bát trắng hoa chanh
Nhõng nhẽo đòi quà những ngày xưa
Đòi anh cõng đến vườn sau chùa
Nhón chân cao để em vói hái
Chùm bông mận trắng rụng như mưa
Thăm lại hồ sen hỏi ao bèo
Chuồng gà chuồng vịt dấu chuồng heo
Thương mùi trấu mục hương tình đất
Cha mẹ mình xưa hương tình nghèo
Nước mắt bỗng nhoà dâu bể bóng
Hôn nhau nghẹt thở trầu quấn cau
Ngọt ngào tình tứ em thỏ thẻ
Ơn cha nghĩa mẹ mình có nhau
Hai đứa cùng quỳ dâng tâm hương
Vái van trời phật ông bà thương
Mẹ cha ngoại nội vui tiên cảnh
Hết đạn bom đói lạnh đoạn truờng
Khoe em vết sẹo chơi trốn kiếm
Gốc rơm tội nghiệp cho nấm rơm
Khóm lau cờ trắng chim dồng dộc
Làm tổ gió đùa rụng chim non
Mỏi chân hai đưá nằm hoa cỏ
Xanh bóng mây tình xanh mắt em
Nhởn nhơ bướm trắng vờn hoa trắng
Cỏ may mắc cỡ tìm hơi quen
Em hết buồn rồi em vui quá
Em đòi đánh đũa đòi nhảy dây
Nhảy nhà sấp ngửa chơi chẵn lẻ
Tắm sông lội ruộng suốt mấy ngày
Nắng muộn vẫy chào bóng luỹ tre
Đàn cò mây trắng rủ nhau về
Chân trời cổ tích em cô tấm
Rừng thương núi nhớ hương tình quê
Chung môi khát sữa sông tìm suối
Sao hôm ngơ ngẩn tìm sao mai
Ngân hà trải chiếu trăng dồn gối
Giường sao hoá bướm mặc trần ai...
MD.08/04/08
LuânTâm
(1) Cầu Tiên : Ông Ngoại chúng tôi đặt tên cây trái "sầu riêng " là
"cầu tiên"
CỎ KHÔ
Đường làng còn chút cỏ khô
Dấu chân côi cút mơ hồ bụi bay
Tủi thân ăn ớt không cay
Khổ qua không đắng chanh xoài không chua
Buồn rung tàu chuối lá dừa
Hoa tàn cây héo thềm xưa thẩn thờ
Trời mưa cá nhảy lên bờ
Hết ham bắt cá đặt lờ giăng câu
Mây tan bóng rã dưới cầu
Đau lòng cá nhái tép bầu lênh đênh
Đêm nằm ngủ chẳng đắp mền
Mong chờ mẹ đến kề bên dịu dàng
Sửa chăn đuổi muỗi căng màn
Tay tiên còn ấm hương choàng áo khăn
Mẹ về bên ấy có trăng
Có sao đom đóm có măng có dừa
Có gà gáy có võng đưa
Có lu để hứng nước mưa ngọt ngào
Có vườn bắp có vườn rau
Hay là chỉ có một màu hư không
Lúa non chưa trổ đòng đòng
Nắng mưa đi vắng mây hồng ngủ quên
Để giông bão trốc gốc lên
Đau lòng đất mẹ sấm rền nát tim
Não nề tiếng dế tiếng chim
Lối quen bỗng lạ sương chìm áo nâu
Mẹ không thể ở được lâu
Cho con đáp tạ ơn sâu sinh thành
Cơm chiều vui ấm mái tranh
Miếng trầu chén nước chè xanh hiền hòa
Mẹ về bên ấy bao xa
Còn thương gửi phúc làm quà cho con
Bến tre xuôi ngược sài gòn
Chiều tàn đất khách gót mòn chiêm bao
Mẹ như trăng mẹ như sao
Con như nòng nọc trong ao nước phèn
Nắng mưa bùn đất đã quen
Nhà cao cửa rộng chong đèn cạn khô
Gió qua cửa sổ mơ hồ
Bóng ba dìu mẹ xa bờ thương đau
Đêm buồn lạnh trước lạnh sau
Nghẹn ngào nhang khói xót đau mả mồ
Run run ôm bức ảnh thờ
Hồn tan theo bóng sao mờ xa xôi...
MD 11/29/05
LuânTâm
(Trích trong TT “ HƯƠNG ÁO”, MinhThư xb. MD,USA.2007, tr.59-60)
CHO HOA CỎ CƯỜI
Anh đứt ruột thương em đau thơ khóc
Trời đất tan trong mắt biển sương mù
Lòng sông thương sao trôi nguồn tuyệt vọng
Dỗ ngọt em anh uống lệ thiên thu
Em đã hứa bên anh không buồn nữa
Suốt ngày đêm không áo mây trăng ăn
Mặc nắng lửa mặc mưa dầu chôn lửa
Ta nước non tắm rửa cát sông Hằng
Nắng về mưa hương đong đưa mềm ấm
Cho cỏ hoa cười tươm mật ướt ao
Em tình ca ru hồn anh mê lắm
Gọi mưa về hoa nắng nở ca dao
Tóc em hoá trăm nghìn tay bạch tuộc
Vuốt ve anh dỗ ngọt khắp luân hồi
Em nín thở ôm đỉnh trời siêu thoát
Anh hụt hơi hôn đáy biển tuyệt vời
Anh Tiền Giang em Hậu Giang khế ngọt
Suối tình dâng chín cửa Cửu Long Giang
Sóng quấn gió biển đeo trời liền cánh
Nghiêng thuyền thơ ta vớt ánh trăng ngoan
Quên dâu bể cởi trói buồn cay đắng
Ta mênh mông như biển rộng như trời
Em mới yêu hồng trần chân mây trắng
Anh trải hồn thơ nệm ấm em ngồi
Em thương sợ đau hồn anh thơ đói
Ôm cổ đền trăm vạn đoá hoa môi
Mình hoá bướm mộng du hồn sông núi
Em vòng cưng mê lộ anh thấu trời
Đất no nước gió đói trăng trôi nổi
Ta thèm nhau bốc lửa đòi cho lời
Chim khôn về rừng ru cây dỗ cội
Người yêu người ru nghìn kiếp chung môi
Ôm anh ngủ em giáng hương thần thoại
Bóng gió ghen anh nuốt dáng thủy tiên
Em chợt tỉnh nhìn anh hoa biết nói
Cục cưng ơi ! Sao ăn mãi thêm ghiền...
MD.07/04/08
LuânTâm