BỖNG HOANG VU
Lòng bỗng hoang vu như rừng hoang
Hoa xuân chưa nở đã vội tan
Sao chưa le lói đà vụt tắt
Xe cưới bỗng hoá thành xe tang!
Thể xác dẫu còn hồn đã đi
Cho nên lơ láo chẳng muốn gì
Đêm ngày hứng gió nâng hoa rụng
Ôm chặt vào lòng đỡ mê si!
Chẳng lẽ điên khùng thật rồi sao
Người xưa còn lại dáng hoa đào
Thương cây nhớ cội chim tìm tổ
Còn chiếc lá non cũng hết màu!
Ai gây tang tóc khói bụi mờ
Bao nhiêu người chết bụi chết bờ
Khóc than ai thấu ai thương xót
Vợ hiền đứt ruột tội con thơ!
Trại tù trại lính trại thương binh
Nằm cạnh nghĩa trang chẳng dám nhìn
Kên kên quà quạ tìm xương cốt
Cây cỏ điêu tàn gió hãi kinh !
Bóng đóm hay hồn ma hiện về
Kêu oan đòi nợ nước vỡ đê
Đường làng phố thị tan thành lệ
Mê muội điên cuồng vẫn cứ mê!
Đời sống mong manh như chỉ mành
Một cơn gió nhẹ cũng tan nhanh
Sợ người xa lạ người quen biết
Sợ cả mây hồng cả biển xanh !
Đã biết phù du biết lỡ làng
Chưa mừng đã tủi hợp rồi tan
Đường tu mờ mịt không chừa lối
Cũng cố lần đi kẽo muộn màng…
MD 03/16/03
LuânTâm