BẮT ĐỀN MƯA MÔI
Cưng ơi...
Biết hôn...
Thực mà ...đâu phải chiêm bao...
Bể dâu lưu lạc thương đau luân hồi
Tu nghìn kiếp gặp nhau rồi
Vứt buồn bỏ khổ mưa môi bắt đền
Sam đeo ngày điả đói đêm
Vòng thương ấm vòng nhớ êm vòng tình
Thơm chiều tàn ngọt bình minh
Hương hoa hương áo hương mình hương thơ
Hoa ướt mơ bướm ướt mơ
Trăm thương dại ngàn nhớ khờ ăn quen
Cơm nhà ấm quà vợ êm...
Đỉnh hồng trần mộng trắng thèm vực mê...
Trăm năm chung bóng tình quê
Nghìn năm chung bóng trăng thề thăng hoa
Em hoa hậu tím phù sa
Cho anh nương náu quê nhà bình yên
Hơn thơ hơn mộng hơn tiên
Tài hoa thục nữ trinh nguyên ngọt ngào...
Thực mà ...đâu phải chiêm bao...
Biết hôn...
Cưng ơi...
MD.05/14/10
LuânTâm