THA HƯƠNG
Nghe mưa ngỡ tiếng nhạc buồn
Khóc cho duyên kiếp tha hương lỡ làng
Tinh mơ sao đã nắng tàn
Ngẩn ngơ ngơ ngẩn bên đàng gió sương
Hồn hoa cỏ chân ruộng vườn
Vì sao lưu lạc đoạn trường nghìn thu
Trăm năm còn chút hương dư
Mây bay lá rụng tương tư mấy bờ
Đất trời còn mấy vần thơ
Biết đâu bến đợi thuyền chờ uổng công
Nghìn xưa môi đỏ má hồng
Nghìn sau hương áo bềnh bồng về đâu
Chưa vinh đã nhục mới đau
Chưa cười đã khóc chiêm bao ban ngày
Bao lần núi lở cát bay
Nhỏ nhoi chân kiến tù đày cánh ve
Tội tình ngọn lúa cành tre
Không ai tưới nước trưa hè cháy khô
Hồn oan phách lạc không mồ
Chờ rằm tháng bảy dật dờ xin ăn
Từ bi cửa phật nhện giăng
Mịt mù tuyết trắng khói nhang lạ lùng
Không còn riêng không còn chung
Không cùng một gối một mùng một chăn
Thì thôi răng lại cắn răng
Vượt qua bể khổ xem trăng có còn
Đã đành lạ nước lạ non
Cũng xin gửi tấm lòng son quê nghèo
Cho con cho cháu noi theo
Cần chi áo gấm trăng treo nhà vàng
Mãi lo dệt mộng thiên đàng
Bỏ quên mầm sống lang thang quê người...
MD 07/13/05
LuânTâm

