
TRĂM NHỚ NGÀN THƯƠNG
Thuở mới
đính hôn gần mà xa
Tình vẫn
say mê vẫn gấm hoa
Em đi dạy
học trường Tân Trụ (1)
Anh ở
Sàigòn nhớ thiết tha
Sáu ngày xa cách làm sao yên
Công văn thông cáo thấy thêm phiền
Thu vội hành trang quên mọi việc
Cuối tuần chỉ có một việc riêng
Vội vã mong về đến Bến Tre
Để được cùng em dạo quanh hè
Hoa bưởi hoa cau vương đầy tóc
Hương thơm đầy áo lúa vàng hoe
Áo mới làm duyên để anh cưng
Tóc trưa vừa gội vẫn thơm lừng
Không làm cô giáo thêm tình tứ
Anh nguyện trọn đời gọi tên Luân
Sàigòn nắng muộn vẫn nôn nao
Anh muốn xe đò chạy thật mau
Để được gặp em nghe em nói
Muôn đời muôn kiếp vẫn bên nhau
Bến xe nhộn nhịp khách ngược xuôi
Lòng vẫn hoang vu lạnh chỗ ngồi
Khói xe mờ mịt trời mong nhớ
Nhớ cả dáng đi lẫn tiếng cười
Em vẫn giai nhân vẫn tiểu thư
Vẫn tiên vẫn điệu vẫn hiền từ
Nghìn năm còn một vì sao đẹp
Soi sáng đời anh mặc gió mưa
Ra khỏi Phú Lâm tới Bình Điền
Hàng cây heo hút dặm đường quen
Muốn tìm điếu thuốc nhưng ngần ngại
Em đã dặn rồi không dám quên
Thương nhớ bàn tay nhớ bàn chân
Bốn mùa quê ngoại nở hoa xuân
Tiếng cười quê nội chim đua hót
Hoa đẹp trời xanh bướm ngập ngừng
Làm sao vơi được chút nhớ nhung
Cây cầu Bến Lức dài bâng khuâng
Muốn mua khóm chín em thường thích
Giận chiếc xe sao chẳng chịu ngừng
Nếu có em ngồi sát bên anh
Cùng trời cuối đất vẫn an lành
Không lo không sợ không đói lạnh
Vì mộng chung đôi đã được thành
Anh kể em nghe chuyện nắng mưa
Chuyện lòng chung thủy chuyện đời xưa
Có đôi bướm nhỏ thành tiên đẹp
Thơ thẩn dạo chơi đủ bốn mùa
Bây giờ chỉ có mình anh thôi
Xe chậm lòng đau với lẻ loi
Càng nhớ càng thương càng thương nhớ
Vai lạnh thèm tay môi nhớ môi
Đếm từng cây số cũ ven đường
Ca dao thoang thoảng nhớ mười thương
Người xưa thương ít hơn mình quá
Thương cả trăm nghìn chưa hết thương
Long An nóng đợi xe qua cầu
Dòng nước ngọt ngào lấp lánh sao
Những lần đưa đón em đi dạy
Tình tứ áo dài thương biết bao
Lòng thấy lạnh giăng ngã ba đường
Chợt vui vì đã tới Trung Lương
Mận ngon chín đỏ cây đầy trái
Màu má màu môi thật dễ thương
Chạy nhanh chút nữa chiếc xe già
Đến được Mỹ Tho kịp đò qua
Sông rộng mênh mông trời gần nước
Mà sao hai đưá vẫn còn xa
Có phải đò nầy mới xế trưa
Em về kịp lúc trời chưa mưa
Áo bay như bướm bay ngày Tết
Tóc nhớ tay anh giận gió lùa
Gần thêm chút nữa chuyển xe lam
Rạch Miễu Bến Tre đường xốn xang
Đã quên mệt mỏi quên xa cách
Đã ấm lòng vui tim rộn ràng
Em đang giúp mẹ nấu cơm chiều
Má ửng hoa đào thật dễ yêu
Hay đang hờn giận anh về trễ
Ra ngõ ngóng chờ bóng đổ xiêu
Trúc Giang phố nhỏ sắp lên đèn(2)
Bao nhiêu kỷ niệm bao người quen
Biếng hỏi biếng chào thôi xin lỗi
Giờ nầy anh chỉ dành cho em
Không gặp xe lôi đi bộ thôi(3)
Muốn có phép tiên bay một hơi
Đã đến bên em mừng rơi lệ
Không còn ngăn cách trong mắt môi
Đường đến nhà em qua nhà thương (4)
Bao nhiêu ngày lễ bao bãi trường
Anh đã qua đây lòng hồi hộp
Con đường đất đỏ tóc tơ vương
Đã mấy lần vui mấy lần buồn
Từ nay mãi mãi có nhau luôn
Hoa vàng hoa trắng rơi đầy ngõ
Màu áo thương yêu vẫn mặc thường
Mái ấm Bình Nguyên đã hiện ra(5)
Hoa chào gió gọi hương bao la
Chim hót líu lo đầy hiên trước (6)
Áo màu nũng nịu đang thướt tha
Trời đất thẹn thùng hay ghen tuông
Chợt mưa ướt tóc càng thêm thương
Giông bão gọi nhau hai mà một
Môi ngọt tìm môi ngỡ thiên đường
Quấn quít bên nhau như đôi chim
Chưa vơi tâm sự đã tàn đêm
Trăm thương ngàn nhớ say thương nhớ
Quên uống quên ăn chỉ bắt đền...
MD
04/08/02
LuânTâm
1) Thuở đó, vợ tôi đang dạy học tại
Trường Trung Học Công Lập quận Tân Trụ (Long An) còn tôi làm việc tại Sàigòn,
cuối tuần đều về gặp nhau ở Bến Tre
2) Trước kia, quận Châu Thành và Tỉnh Lỵ Bến Tre được gọi là Trúc Giang
3) Một loại xe chở khách thô sơ có thùng gắn liền vào một chiếc xe đạp
4) Từ trung tâm Tỉnh Lỵ Bến Tre đến nhà ba má vợ tôi, phải đi ngang qua bệnh
viện Tỉnh
5) Lúc đó nhà ba má vợ tôi ở ngoại ô Bến Tre, thuộc ấp Bình Nguyên, xã An Hội,
một ngôi nhà tuy khiêm nhường nhưng rất khang trang, xinh xắn, thơ mộng, nằm
giữa ven vườn và ruộng, luôn luôn có gió lộng, có hoa tươi, có nắng ấm, có chim
kêu ríu rít... xa xa ẩn hiện ngôi chùa Bạch Vân như nửa hư nửa thực!
6) Ba vợ tôi có xây một gian nhà nhỏ xinh xắn ở một góc sân trước, nuôi đầy
chim yến, lúc nào cũng nhộn nhịp, líu lo... ai cũng khen. Lần đầu tiên được đến
đây, tôi vô cùng ngạc nhiên, xúc động, tưởng chừng như lạc vào cõi thần tiên
vậy!