Chủ Nhật, 31 tháng 12, 2023
KHÔNG ANH EM SUỐT NGÀY ĐÊM KHÔNG HỒN-BAO NHIÊU MÙA ĐÔNG TÌNH CHUNG ĐÔI
RT 2223853 ĐOM ĐÓM BAY ĐẦY NGÕ HOA MƯA
ĐOM ĐÓM BAY ĐẦY NGÕ HOA MƯA
Đom đóm bay đầy ngõ hoa mưa
Em về yểu điệu dáng thơ xưa
Trăng tròn cam chín đùa hoa bưởi
Phượng hồng hé nhụy xin đón đưa
Còn nhớ lần đầu hoa mắc cỡ
Bướm khờ run rẩy vòng lửa rơm
Hương môi hương tóc hương áo mới
Chới với học yêu sao ngọt thơm
Chưa kịp kề tai rót mật thơ
Mẹ kêu em về tội tình chờ
Giật mình hôn vội hai tà mộng
Giấu lửa che hương tiếc vỡ bờ
Xoay lưng tức tưởi đau gót ngọc
Hơi thở nhịp tim chung hồn thơm
Rau sam thương cảm mười giờ khóc
Cải trời điên điển thèm học hôn
Chiêm bao nho nhỏ chung môi non
Sông thương bể nhớ núi căng tròn
Vòng ru vòng dỗ vòng khao khát
Nước ròng nước lớn nước bồng con...
MD.06/16/11
LuânTâm
RT 2223851 CHUNG TRƯỜNG HỌC YÊU
CHUNG TRƯỜNG HỌC YÊU
Nhớ em nhớ em nhớ em
Nhớ sôi ngày nhớ cháy đêm
Nhớ trôi nhớ nổi nhớ chìm nhớ bay
Tìm em hải giác thiên nhai
Trời long đất lở nhớ hoài thương ơi
Thương vỡ bờ nhớ hụt hơi
Trăm thương ngàn nhớ cho lời cho hôn
Gừng già dỗ ngọt trăng non
Ru mơ dỗ mộng bồng con thơ tình
Sen vàng bông súng lục bình
Đơn sơ hiền dịu câu kinh hẹn hò
Hoa mắc cỡ bướm học trò
Cỏ may chung áo vòng vo về nguồn
Đi chung bóng về văn chương
Nghìn sau nghìn trước chung trường học yêu
Sam đeo sớm đỉa đói chiều
Cho rồi cho nữa cho nhiều cho thêm
Nhớ em nhớ em nhớ em...
MD.01/01/11
LuânTâm
RT 2223850 NGƠ NGẨN
NGƠ NGẨN
Ngơ ngẩn nhìn em đi thướt tha
Áo bay như bướm mặt như hoa
Hồn anh ngây ngất ôm hương áo
Quấn quít bên em chẳng chiụ xa
Ngơ ngẩn nhìn em cuối sân trường
Phượng hồng vương áo tóc vương hương
Vai gầy như mộng tay ôm sách
Dáng đi yểu điệu khúc nghê thường
Ngơ ngẩn nhìn em ngồi học bài
Bàn tay ngà ngọc có nhớ tay
Phải chi anh được làm cây viết
Để được em cầm để đắm say
Ngơ ngẩn nhìn em đi chợ trưa
Anh muốn chạy theo muốn đón đưa
Xe đạp quay vòng tình ngây daị
Em ơi! Anh muốn trời đổ mưa
Ngơ ngẩn nhìn em bước xuống đò
Dòng sông hiền diụ hết buồn lo
Hoa tím lục bình thêm xao xuyến
Sóng nhỏ tương tư áo học trò
Ngơ ngẩn nhìn em nón gió nghiêng
Em ơi! Có phải em là tiên
Sao em hiền diụ thanh cao quá
Anh đã yêu rồi đã hoá điên
Ngơ ngẩn nhìn em mỉm miệng cười
Đã nghe hoa đẹp nở xuân tươi
Đã vui ngày Tết vui ngày hội
Đã thấy buồn đau thực hết rồi
Ngơ ngẩn nhìn em dạo trước sân
Phải chi anh được phép đến gần
Tay được quàng vai cùng em dạo
Quên hết thời gian hết nhọc nhằn
Ngơ ngẩn nhìn em xõa tóc thề
Nói gì được nữa chỉ si mẽ
Đêm nay trăng xuống trêu hàn sĩ
Gối lạnh chăn đơn gió bốn bề
Ngơ ngẩn nhìn em mặc áo màu
Trời xanh xuống thấp lá xôn xao
Áo ơi! Sao áo cưng em quá
Chẳng để dành ta một chút nào
Ngơ ngẩn nhìn em mắt đượm buồn
Mây hồng man mác gọi hoàng hôn
Thu vàng thay áo sầu muôn kiếp
Vóc dáng não nùng càng dễ thương
Ngơ ngẩn nhìn em đi lễ chùa
Ngập ngừng gót nhỏ khói hương xưa
Tiếng chuông cưú rỗi chừng ngơ ngác
Lòng cũng thanh cao lúc đón đưa
Ngơ ngẩn nhìn em dấu thẹn thùng
Má đào thêm đỏ nét mi cong
Mắt chớp gió ngoan chui vào áo
Nón lá nghiêng che nửa má hồng
Ngơ ngẩn nhìn em dạo chợ hoa
Ngày xuân nhộn nhịp khách gần xa
Em là hoa đẹp cao sang nhất
Áo Tết hẹn hò yêu thiết tha
Ngơ ngẩn nhìn em gội tóc trưa
Trời buồn cũng chẳng nỡ làm mưa
Còn gọi nắng vàng hong khô tóc
Sợi ngắn sợi dài thơm gió đưa
Ngơ ngẩn nhìn em đi chợ về
Áo bà ba trắng quá đam mê
Phải chi anh được làm chiếc giỏ
Để được em mang được cận kề
Ngơ ngẩn nhìn em đứng em ngồi
Diụ dàng tình tứ hương chơi vơi
Giai nhân kim cổ không còn nữa
Chỉ một mình em đã đủ rồi
Ngơ ngẩn nhìn em áo cô dâu
Say mê hơn cả thuở ban đầu
Bao nhiêu hương sắc trong trời đất
Trang điểm cho em đẹp nhiệm mầu
Ngơ ngẩn nhìn em trang điểm vui
Tay thon bướm lượn má hồng tươi
Hàm răng nũng nịu thêm ngây ngất
Môi đỏ ngây thơ tóc gọi mời
Ngơ ngẩn nhìn em đang dỗi hờn
Nghìn xưa ai đã mất giang sơn
Anh đau lòng quá anh xin lỗi
Em đánh đòn anh còn đỡ hơn
Ngơ ngẩn nhìn em ngủ mộng đầy
Gói ôm hoa bướm gối nằm mây
Phải chi anh được làm chăn gối
Để được em ôm mãi tháng ngày
Ngơ ngẩn nhìn em bồng ẵm con
Nghìn xưa lòng mẹ hơn biển non
Hôn con bỗng thấy lòng xao xuyến
Em vẫn tuyệt vời vẫn thơm ngon
Ngơ ngẩn nhìn em ngồi soạn bài
Trăm thương ngàn nhớ hôn đôi tay
Nửa đời lận đận bao dâu bể
Cô giáo của anh vẫn đẹp hoài
Ngơ ngẩn nhìn em đứng bán hàng
Nỗi sầu nhân thế chẳng thở than
Vượng phu ích tử anh vừa hiểu
Lệ đắng nghẹn ngào tim xốn xang
***
Ngơ ngẩn nhìn em lên phi cơ
Quê hương còn lại dấu bụi mờ
Thì thôi! Thời thế là như thế
Anh vẫn bên em dệt ước mơ
Ngơ ngẩn nhìn em đứng đợi xe
Mây hồng xứ lạ dáng BếnTre
Áo vẫn đơn sơ màu kỷ niệm
Yểu điệu Văn Khoa thơ thẩn về
Ngơ ngẩn nhìn em áo ngủ ngoan
Tưởng như tiên nữ lạc trần gian
Mê say đắm đuối như ngày cưới
Em vẫn là thơ vẫn thiên đàng…
MD. 04/27/02
LuânTâm
Vô cùng thân thương yêu mến tặng vợ hiền B.T.Luân

ÁO MÂY TRẮNG MỘNG VÔ CÙNG CA DAO
CẢM ƠN TÀI ĐỨC TRỌNG THƠ
Thứ Bảy, 30 tháng 12, 2023
ĐƯỜNG XƯA TRĂNG CŨ HOÀI MONG

ẤM LÒNG SÔNG NHỚ VÔ BỜ TRI ÂM
BUỒN BAY VUI ĐẬU GỐI ĐẦU TIÊN XƯA
CẢM ƠN ĐỒNG CẢM HIỀN TỪ TÂM THƠ
VIẾT VỘI MÀ HAY ĐẸP TUYỆT VỜI
HÌNH THƯƠNG BÓNG NHỚ ÂN TÌNH THIÊN THU
RT 2223849 CỎ KHÔ
CỎ KHÔ
Đường làng còn chút cỏ khô
Dấu chân côi cút mơ hồ bụi bay
Tủi thân ăn ớt không cay
Khổ qua không đắng chanh xoài không chua
Buồn rung tàu chuối lá dừa
Hoa tàn cây héo thềm xưa thẩn thờ
Trời mưa cá nhảy lên bờ
Hết ham bắt cá đặt lờ giăng câu
Mây tan bóng rã dưới cầu
Đau lòng cá nhái tép bầu lênh đênh
Đêm nằm ngủ chẳng đắp mền
Mong chờ mẹ đến kề bên dịu dàng
Sửa chăn đuổi muỗi căng màn
Tay tiên còn ấm hương choàng áo khăn
Mẹ về bên ấy có trăng
Có sao đom đóm có măng có dừa
Có gà gáy có võng đưa
Có lu để hứng nước mưa ngọt ngào
Có vườn bắp có vườn rau
Hay là chỉ có một màu hư không
Lúa non chưa trổ đòng đòng
Nắng mưa đi vắng mây hồng ngủ quên
Để giông bão trốc gốc lên
Đau lòng đất mẹ sấm rền nát tim
Não nề tiếng dế tiếng chim
Lối quen bỗng lạ sương chìm áo nâu
Mẹ không thể ở được lâu
Cho con đáp tạ ơn sâu sinh thành
Cơm chiều vui ấm mái tranh
Miếng trầu chén nước chè xanh hiền hòa
Mẹ về bên ấy bao xa
Còn thương gửi phúc làm quà cho con
Bến tre xuôi ngược sài gòn
Chiều tàn đất khách gót mòn chiêm bao
Mẹ như trăng mẹ như sao
Con như nòng nọc trong ao nước phèn
Nắng mưa bùn đất đã quen
Nhà cao cửa rộng chong đèn cạn khô
Gió qua cửa sổ mơ hồ
Bóng ba dìu mẹ xa bờ thương đau
Đêm buồn lạnh trước lạnh sau
Nghẹn ngào nhang khói xót đau mả mồ
Run run ôm bức ảnh thờ
Hồn tan theo bóng sao mờ xa xôi...
MD 11/29/05
LuânTâm
(Trích trong TT “ HƯƠNG ÁO”, MinhThư xb.
MD,USA.2007, tr.59-60)