GIẤY BAY MẤT DIỀU
Bàng hoàng sương trắng mồ hoang
Cỏ khô rêu chết lệ tràn chiêm bao
Nắng xa mưa vắng gió gào
Không cây không lá đất đau vô bờ
Vườn xưa dấu mất tuổi thơ
Ruộng xưa gò đống trơ vơ gãy cày
Gót phèn tóc cháy rụng vai
Bắp trưa khoai tối con gầy chắt chiu
Sâu xanh bướm trắng dấu yêu
Ngăn sông cấm chợ trồng tiêu lộn trầu
Ngỡ ngàng bể cạn ao sâu
Rong tan bèo nát lạnh trào khói sương
Mẹ nghìn năm nhớ biển thương
Cha nghìn năm đợi núi vương mây nào
Buồn sông chậm vui suối mau
Nước trong nước đục lòng đau gọi đò
Xác xơ chân vịt cánh cò
Nổi trôi mái rạ hẹn hò khói cơm
Quê nhà khố rách áo rơm
Quê người xe ngựa giàu chôn nhân tình
Nắng sầu đứt bóng giật mình
Công cha ơn mẹ đào kinh be bờ
Chân mây mỏi mặt đất mờ
Luống cà vườn cải dật dờ áo nâu
Núi mòn sông cạn bỏ cầu
Mưa đêm dế lạnh cào cào đầu thai
Thương cây nhớ cội trắng tay
Đứt dây hồ rã giấy bay mất diều ...
MD09/03/06
LuânTâm

