MƯA QUA PHỐ CŨ
Vòng tay lạnh lẽo ôm sầu đông
Môi hương mắt lửa xanh cầu vồng
Chân trời sao rụng hôn hoa rụng
Tuyết gội tóc mòn bóng hư không
Nổi trôi vào tận chốn tình cờ
Nghi hoặc thuyền hoa không đưa thơ
Sóng gợn nước đau hồn lưu lạc
Chưa kịp quen hơi đã bụi mờ
Bụi bám gót nào bám áo nào
Mừng mửng tủi tủi tưởng chiêm bao
Bụi bay về chốn không hò hẹn
Gót lạnh bơ vơ bóng trễ tàu
Đất lạnh xương tàn lạnh bóng trăng
Hôn mê đuổi bắt bóng sao băng
Trăng qua sông suối qua rừng núi
Buồn đứt dây đàn vui rụng răng
Mưa ướt mi thương đau ẵm bồng
Mưa qua phố cũ nắng sang sông
Thuyền tình thuyền mộng thuyền trăng vỡ
Bó gối bến sầu nhớ viển vông
Nhặt bóng nắng chiều hơi sương mai
Bóng tình thơ dại bóng chim bay
Để dành một chút màu kỷ niệm
Mà nhớ đường về hẹn đầu thai
Hôn bóng nghìn sau ăn bùa yêu
Chết thèm dỗ ngọt đói nâng niu
Điên cuồng lấp biển tìm tiên cá
Ốc mượn hồn hoa nâng xác rêu...
MD.07/10/03
LuânTâm

