Thứ Năm, 31 tháng 12, 2020
RT 20997 DẤU BUỒN THƯƠNG ĐAU
RT 20996 CHỜ
CHỜ
Đêm đêm mong gặp chiêm bao
Chờ hương áo ngủ chờ màu son môi
Chờ dáng đứng chờ điệu ngồi
Chờ hơi quen thuộc chờ lời mê say
Chờ cưng cho vẽ chân mày
Chờ lưng tình tứ chờ tay gọi mời
Chờ cuối đất chờ cùng trời
Chờ mưa nhè nhẹ biển khơi dạt dào
Chờ trầu thương quấn yêu cau
Chờ từng hơi thở xôn xao xuân hồng
Chờ thu về gió ven sông
Chờ môi rượu ngọt chiều đông đa tình
Chờ nắng ghẹo áo thủy tinh
Chờ thơm hương tóc trói mình buộc ta
Chờ gối bướm chờ chăn hoa
Chờ chân nũng nịu thịt da dỗi hờn
Chờ tay dài móng mới sơn
Chờ cơn lãnh đạm chờ cơn ngọt ngào
Chờ rừng trầm chờ núi sao
Chờ môi khao khát cho nhau dỗ dành
Chờ tươi trẻ chờ mong manh
Chờ vai trốn kiếm chờ vành mi cong
Chờ nhỏ bé chờ mênh mông
Chờ no tròn đến hư không vẫn chờ
Chờ âu yếm chờ tôn thờ
Chờ ôm hạt bụi cuối bờ phù du…
RT 20995 NÍU ÁO NGƯỜI ĐI
NÍU ÁO NGƯỜI ĐI
Thứ Tư, 30 tháng 12, 2020
RT 20994 ĐƯỜNG TRẦN AI KHÔNG
ĐƯỜNG TRẦN AI KHÔNG
RT 20993 GIÓ CUỐN TÓC SẦU
RT 20992 BẾP ẤM THAN HỒNG HOA
BẾP ẤM THAN HỒNG HOA
Em về bếp ấm than hồng
Rửa chân gội tóc thơm dòng anh thơ
Thướt tha tiên cá lên bờ
Ngọt ngào yểu điệu ngây thơ xiêu đình
Em về áo tắm văn minh
Hoa nhường nguyệt thẹn bướm xin ong quỳ
Đơn sơ hiền dịu nhu mì
Chăn tằm dệt vải kiêu kỳ duyên tiên
Em về hương áo còn nguyên
Ngàn thương chữ nghĩa bình yên chữ tình
Hương thơ thơ mộng cùng mình
Hương tình tình sử tình kinh tình đầu
MD.09/21/11
LuânTâm
RT 20991 BẾP ẤM THAN HỒNG
BẾP ẤM THAN HỒNG
Hoa tay thơ mộng tài hoa
Gìn vàng giữ ngọc quê nhà thiên hương
Để dành thơm ngọt cưng thương
Sao đành chai nám đoạn trường dấu yêu
Nắng chợ sớm mưa chợ chiều
Ruộng sâu đồng cạn trồng tiêu lộn trầu
Chèo thuê cấy mướn bể dâu
Ngược lủi thủi xuôi qua cầu nhân gian
Loạn ly đứt bóng dã tràng
Mây đen khói đỏ lầm than lộn sòng
Đường hầm nước đá sầu đông
Trói tay bó gối đau lòng thiên thu
May còn hồn chữ tình thư
Mối mai nhóm lửa tương tư chung mình
Nắng hồng xuân muộn ba sinh
Nâng thơ hứng nhạc tình kinh tình người
Bồng thương cõng nhớ lên ngôi
Mười năm nắng hạn ăn lời mưa hoa
Ngày thương ca đêm tình ca
Chung hồn thơ dại thịt da thơ tình
Cho em nhõng nhẽo xiêu đình
Tóc dài suối mộng trói mình buộc ta
Hương quê hồn nước tình nhà
Ơn cha nghĩa mẹ thăng hoa ngọt ngào
Cho nhau còn tưởng chiêm bao
Hôn nhau còn tưởng thương đau bóng tình
Vòng yêu tuyệt đỉnh yên bình
Anh ru em ngủ văn minh miệt vườn
Ca dao vọng cổ cải lương
Dịu dàng yểu điệu văn chương tràn đồng
Cò bay thẳng cánh hát rong
Cho nhau bếp ấm than hồng mưa môi...
MD.03/21/09
LuânTâm
RT 20990 NỤ HOÀNG HÔN GIÓ
NỤ HOÀNG HÔN GIÓ
Tháng tận năm cùng em với anh
Nhớ đường hoa bưởi ngõ hoa chanh
Thương đào mai mối hoàng hôn gió
Trăng đi ăn tết thơ mộng thành...
MD.02/01/18
LuânTâm
RT 20989 CÔ GÁI XUÂN
Trong trắng thân chưa lấm bụi trần
Xuân đến hoa mơ hoa mận nở
Gái xuân giũ lụa trên sông Vân
Lòng xuân lơ đãng má xuân hồng
Cô gái xuân mơ chuyện vợ chồng
Đôi tám xuân đi trên mái tóc
Đêm xuân cô ngủ có buồn không...
Nguyễn Bính
(Bài thơ này đã được nhạc sĩ Từ Vũ phổ nhạc thành bài hát cùng tên
Nguồn: Thi ca Việt Nam chọn lọc - Thơ tình Nguyễn Bính, Kiều Văn, NXB Đồng Nai, 2005)
Thứ Ba, 29 tháng 12, 2020
RT 20988 HUYẾT LỆ TÌNH THƯ
HUYẾT LỆ TÌNH THƯ
RT 20987 SAY
SAY
Mưa gío thôi đừng đến nơi đây
Rượu nào cho đủ nghiã đắng cay
Ai mê ai tỉnh sầu nhân thế
Mây trắng mây xanh cũng đoạ đày
Người đẹp nghìn xưa nhẹ bước về
Kinh thi tình sử vẫn đam mê
Mộng đầu mộng cuối đêm hoang lạnh
Chân thấp chân cao kiếp não nề
Có phải ban ngày hay ban đêm
Biết ai người lạ ai người quen
Áo bay hay lá bay thu muộn
Một chút trăng xưa rụng trước thềm
Tri kỷ tri âm đã mất rồi
Còn đây ly rượu đắng chia phôi
Chim trời cá nước đêm mờ mịt
Giọng nói giọng cười đã xa xôi
Tiếng hát liêu trai thuở học trò
Chỉ còn phố nhỏ nhớ mưa to
Đêm nay ai nhớ nơi hò hẹn
Hồn gưỉ gió mây bến nhớ đò
Tuồng hát cũ rồi nhưng vẫn hay
Tay buồn tay nhớ thương bàn tay
Mỗi chiều chờ đợi mà không gặp
Áo trắng bay đầy trong mắt cay
Vì nghèo nên vẫn thích mộng mơ
Tỉnh quá nên hay muốn giả vờ
Say rượu để quên đời đen bạc
Nhưng không quên được nỗi bơ vơ
Giông bão tràn ly tay rụng rời
Mây bay gió cuốn lá hoa trôi
Nghìn trùng sóng biển xa mờ mịt
Mấy kiếp rong rêu một cảnh đời
Đã muộn quá rồi nẻo phù sinh
Thuyền sầu tan rã lối vô tình
Ai say ai tỉnh ai thương tiếc
Một cánh chim bay mỏi mắt nhìn
Rượu đã hết rồi ly vỡ tan
Người điên gào thét vỡ cung đàn
Đêm nào đom đóm bay đầy ngõ
Trời đất quay cuồng tiếng khóc than
Người xưa say chết ôm vầng trăng
Hồn có theo tiên đến cung hằng
Hay vẫn bơ vơ sầu vạn cổ
Nghìn sau hương rượu có còn chăng
Người bỏ ta rồi ta cần say
Bao nhiêu rượu quí dành cho ai
Tiễn đưa là chết mà không biết
Lá rụng bơ vơ lạnh dấu giày
Áo hồng áo tím áo thiên thanh
Còn áo trắng sao chẳng để dành
Cố ngược thời gian vào lớp cũ
Trường xưa ngơ ngác dấu rêu xanh
Giông bão nghìn xưa chuyển lạnh về
Đường làng nước ngập bước chân quê
Bờ tre già cháy khô cành lá
Cánh én bơ vơ lỗi hẹn thề
Người đã đi rồi tim nát tan
Mà lòng vẫn lạnh mắt hoang mang
Muốn say mà vẫn không say được
Sao rụng sương sa lệ bỗng tràn
Đóm lưả đêm đông le loí chi
Đau lòng thì cũng phải biệt ly
Trần gian có lối nào còn sáng
Thôi để dành cho kẻ khác đi
Trăng sao hò hẹn chỉ dở dang
Ai đi tìm mãi một cung đàn
Dây đã đứt rồi đàn đã vỡ
Từ ngày lưu lạc kiếp lang thang
Chữ nghĩa cạn rồi thơ hết rồi
Nghìn sau ngơ ngác lá hoa trôi
Ngọn nguồn vô tận lòng vô tận
Thân xác còn đâu để tiếc đời
Bỏ rượu bỏ thơ bỏ cuộc đời
Mặc ai thương tiếc mặc ai cười
Con đường thiên cổ mây theo gió
Chỉ thấy hoang vu chẳng thấy người…
(Trích trong Tuyển Tập Thơ Quốc Gia Hành Chánh, Cơ Sở Hoài Bão Quê Hương xb ,CA , USA . 2005, trang 135-138)
RT 20986 MAI MỐT
MAI
MỐT
Mai mốt em về thăm anh không
Hay là mãi mãi vẫn không không
Nghìn sau điên đảo đời xa lạ
Mây hết cao xanh nắng hết hồng
Tuyết sẽ phủ đầy những lối rêu
Chỗ ngồi chỗ đứng hết hương yêu
Những lời tình tứ thành mưa gió
Trời đất giận lây đến nắng chiều
Dấu cỏ hơi sương cũng hững hờ
Còn ai đọc sách ai quay tơ
Nhà không còn dấu vườn đâu mất
Bến vắng sông khô khói mịt mờ
Ai sẽ lang thang qua lối nầy
Lẽo đẽo theo hoài nhặt hương bay
Bao nhiêu hương sắc thành hư ảo
Để bước si tình thêm đắng cay
Ngày đêm lẫn lộn chân ngược xuôi
Nửa tỉnh nửa mê khóc lẫn cười
Đi ở không xong về không được
Thân xác hình như chẳng giống người
Anh sẽ đi trong mắt em buồn
Tìm em đếm kỷ lại ngàn thương
Bao nhiêu duyên nợ còn mang nặng
Sao chẳng chờ nhau chẳng chỉ đường
Anh cũng không còn anh nữa đâu
Nếu em không kịp trở về mau
Hôn anh một chút yêu một chút
Tha thiết tuyệt vời trong chiêm bao…
MD 04/04/04
LuânTâm
(Trích trong Tuyển Tập Thơ Quốc Gia Hành Chánh ,
Cơ Sở Hoài Bão Quê Hương xb,CA,USA.2005,tr.143-144)
RT 20985 GIỌT BUỒN
GIỌT BUỒN
Mưa đã tan rồi gió cũng tan
Em như ngõ trúc lá dạo đàn
Ta như nắng lạnh vườn thu sớm
Lòng vẫn mây đưa bóng lỡ làng
Để lại giọt buồn trong lá mây
Giọt vui nhắm mắt nước cau mày
Bụi nghèo bỏ sách đeo hôn gót
Thơm cỏ xanh mềm non áo bay
Áo mới làm hoà hoa làm mai
Giật mình râu bướm gợn tròn vai
Tưởng gai mắc cỡ trêu người điệu
Đường ấm hương tình tham vòng tay
Suối khát sông ghiền biển thèm điên
Đồi say đảo gió lạ non tiên
Chợt đau tiếng nhạc tình mê đá
Lơ lửng treo hồn xác ngửa nghiêng
Rêu cỏ còn ghen chẳng cho nằm
Vui chưa nhuộm tóc buồn da nhăn
Trăng thề có hỏi ngày lưu lạc
Xin gửi gió tình khỏi viếng thăm
Áo lửa chung lưng trắng vai hồng
Tay no làm vợ tay đói chồng
Chân dài cao vút hồn kinh sử
Vẽ mãi chưa đều nét mi cong
Ma cũng yêu tình quỷ cũng thơm
Khỏi vay nợ áo trả nợ cơm
Nhang đèn dù có dù không có
Hồn lạnh cũng đành trả ổ rơm...
RT 20984 XANH MÔI
XANH MÔI
Bàng hoàng áo mới hồn xưa
Chuyện thần tiên đã nắng mưa hết hồng
Nước trôi tăm cá đau rong
Quê người lận đận biển sông chập chờn
Tuyết hôn chân lạnh vai trơn
Tay no vòng dữ tủi hờn vòng ngoan
Ngẩn ngơ bóng tiếc hoa tàn
Ngậm ngùi vườn sớm lỡ làng ruộng trưa
Gà rừng chào nắng trốn mưa
Sợ đêm giông bão quên chừa gót nai
Buồn xuân nặng gãy cành mai
Thu sương buốt quá sợ bay yếm đào
Cành hồng kiếp trước thanh tao
Gặp nhiều gian hiểm phải rào chông gai
Dã nhân đắc thế lông dài
Thỏ rừng giấu mặt cỏ cây lững lờ
Trùm chăn dại giả thực mơ
Khóm lau bụi sậy nằm chờ bỏ quên
Cờ tàn trắng rụng bôi tên
Núi sông cách trở ai đền tuổi thơ
Biết đâu biển đợi suối chờ
Hang cùng ngõ hẽm gà mờ xin ăn
Trăng tàn lạnh cẳng rớt răng
Thương môi thỏ trắng băn khoăn trăm miền
Tưởng tình tưởng nợ tưởng duyên
Giữa lòng khói lửa dịu hiền còn không
Hết lưng trắng hết gót hồng
Hết hè ôm gối hết đông giả đò
Hết xuân hờn dỗi nằm co
Hết thu nhặt lá vàng đo tình ngồi
Xanh trời xanh biển xanh môi
Cội nguồn nghi hoặc ngại lời mai sau
Hết thấp đất hết trời cao
Gió xoay lòng huyệt gió bào xương da
Đi ngày bầu chửa ra hoa
Về ngày khô cải héo cà cạn tương
Nhang đèn cũng bỏ lư hương
Âm u vách mục thê lương nhện chờ
Bay qua bay lại dật dờ
Thương đom đóm nhỏ dại khờ thiêu thân
Lòng đau rụng sạch tay chân
Lăn hoài trong cõi phù vân ỡm ờ
Ảnh ai mà nhặt lên thờ
Nhìn đi nhìn lại còn ngờ là ta...
MD 02/04/06
Luân Tâm
Thân gửi Dương Quân
(Trích trong TT "HƯƠNG ÁO ", MinhThư xuất bản , Maryland ,USA.2007 ,
tr.209-211)
Thứ Hai, 28 tháng 12, 2020
RT 20983 LÁ SẦU RIÊNG ĐAU
LÁ SẦU RIÊNG ĐAU
Sầu đông đến sớm mưa bụi đói
Tiếc thu thơ mộng đói chiêm bao
Xoay lưng trần thế thân sương khói
Chim chuyền rụng lá sầu riêng
đau
Thương cây nhớ cội đau lòng gió
Dã tràng xe cát chôn phù du
Ngơ ngẩn dấu buồn vương sóng nhỏ
Người về hôn bóng tình thiên thu
Thuyền đi bến vắng tăm tiên cá
Một thuở trăng thề chung bóng mơ
Đường hoa mắc cỡ vòng tay đá
Chân cứng đá mềm môi ướt mơ
Người đi thôi hết hồn thơ mộng
Hương thừa còn đọng cánh hoa tim
Tóc mai dài ngắn chân mây ngóng
Nghìn sau đáy biển ai mò kim...
MD.11/06/13
LuânTâm
Chủ Nhật, 27 tháng 12, 2020
RT 20982 VE SẦU XÁC NHỆN
VE SẦU XÁC NHỆN
Có những tiếng ca buồn đứt ruột xé gan đã tan biến vào đêm tối mênh mông vô tận
không bến bờ nguồn cội không hẹn hò một lần trở lại đón đưa. Có những nốt nhạc
lời thơ u uất bi phẩn trường hận thiên thu đã quyện vào gió núi mưa rừng lận
đận hoang vu không tuổi không tên để những chấn động dữ dội còn mãi sững sờ
sông biển trút lá cỏ cây đổi màu cát bụi bàng hoàng đất đỏ ngơ ngác đá xanh.
Đời sống có khi bỗng như mất hết chỗ an bình nương náu cuối cùng. Rồi từ đó còn
gì che chở ủi an ru nhớ dỗ dành những số phận những cảnh đời hẩm hiu dang dở
những mảnh tình trái ngang tuyệt vọng những oan hồn yểu mệnh lang thang vất
vưởng cô đơn lạnh lẽo bơ vơ xứ lạ quê người. Xin đâu đây còn được chút bình yên
trời xanh mây trắng hoa nắng gió hiền sao cười trăng điệu thực ấm áp tình người
trọn vẹn cao quí bao dung cho cô đơn một nơi trọ nhờ qua đêm sa cơ thất thế lỡ
bước cùng đường. Lẽ nào tất cả rồi cũng đành... Chỉ còn như một vết bụi mờ trôi
nổi, một làn khói xám quá hắt hiu mong manh mơ hồ ẩn hiện xa xôi,một thoáng
ngừng trong hạt nước bốc hơi như còn lảng đảng chút bóng hình “ve sầu xác nhện
rã rời gió mưa...”(LTâm)
Trôi sông ru nhớ cõi buồn
Trôi buồn ru nhớ ngọn nguồn lẻ loi
Trôi ta ru nhớ không người
Trôi người ru nhớ không cười trôi ta
Trôi mây ru nhớ quê nhà
Lỡ quên dòng nhạc tình ca không lời
Ngừng trong hạt nước bốc hơi
Nghe ta muối mặn nghe người lệ cay
Ta vẫn tỉnh người chưa say
Rủ nhau sờ soạng tìm mai Sàigòn
Phép mầu sương núi rêu non
Tiếng chim bạc má mỏi mòn ăn năn
Người đi để lại bóng trăng
Cho ta bớt lạnh cũng bằng trả ơn
Ta đi để lại tiếng đờn
Không dây không phím buồn hơn tình buồn
Lá đau hồn ruộng phách vườn
Ta đau không thịt không xương không hồn
Trăng còn soi bóng cô đơn
Đờn còn không tiếng lên cơn chống Trời
Lá còn theo nước nổi trôi
Ve sầu xác nhện rã rời gió mưa...
MD 05/22/06
LuânTâm
(Trích trong TT "HƯƠNG ÁO".MinhThư
xb,MD/USA.2007,tr.73-74
RT 20981 GỐI SÁCH MƠ TIÊN
GỐI SÁCH MƠ TIÊN
Cúc nở bên thềm hứng trăng non
Tắm sương hút gió mộng căng tròn
Thu không áo lạnh hồn sông núi
Gọi đò kinh sử giữ lòng son
Gót thơ ngây nhón cao cổ tích
Đùa mây giỡn khói trói tay thơ
Nguyệt cầm so phím đàn cò trắng
Trăng tắm cầu ao sao tình chờ
Đi thơm về ngọt ngồi hoa bướm
Gối sách mơ tiên xin học yêu
Rửa tay gói kiếm chân mây vẽ
Hồng bồng trắng ẵm mềm ấm đeo
Viễn du mỏi cánh chim hồng lạc
Cởi áo phong sương mặc tình thư
Câu thơ câu nhạc câu thương họa
Chữ tình chữ nghĩa chữ chân như
RT 20980 NỢ TÌNH CHƯA TRẢ CHO AI
NỢ TÌNH
CHƯA TRẢ CHO AI
Chờ nhau đội đá vá trời
Trời không muốn sáng soi đời phù du
Không gặp không về tương tư
Trăng sao hóa đá lệ sầu hóa mưa
Xin xăm xin phép xin bùa
Dã tràng xe cát xây chùa khói mây
Lỡ lầm trả áo leo cây
Lạnh mê chân giận lạnh say môi hờn
Lạnh trăng già lạnh núi non
Lạnh vòng nhõng nhẽo bồng con trắng hồng
Trôi không mòn bóng hư không
Hai đầu trái đất ngược vòng ăn chay
Ba chìm bảy nổi đầu thai
Đọan trường dứt sữa bú tay mềm lòng
Mưa thơm nắng điệu lên đồng
"Lia thia quen chậu vợ chồng quen hơi"(1)
Sao đành bong bóng mồ côi
Nỡ nào quay mặt không lời chân kinh
Để thương để nhớ tội tình
Căng vòng nước đá đóng đinh thét gào
Ngọc tình mất nước tan màu
Vẫn còn ánh sáng nhiệm mầu mối mai
"Nợ tình chưa trả cho ai
Khối tình mang xuống tuyền đài chưa tan"...(2)
MD.05/03/08
LuânTâm
(1) Ca dao
(2)Truyện Kiều,Nguyễn Du
RT 20979 CUỐI BỜ VIỄN DU
CUỐI BỜ VIỄN DU
"Thuyền không đậu bến mặc ai
Quanh thuyền trăng dãi nước trôi lạnh lùng” (1)
Nơi nào mộng được mơ chung
Gió treo hồn tóc mây mừng áo hoa
Ta mất nước người tan nhà
Giày rơm mũ cỏ thân ma chết buồn
Mưa thu thèm nhớ nắng xuân
Trăng hè soi lệ não nùng bóng quê
Tim đau rượu tiễn trà về
Khói cơm mẹ xoá cơn mê phong trần
Người che mặt ta giấu thân
Giửa trời lận đận nợ nần đục trong
Tay khô ủ gót chân hồng
Nghiêng so kỷ niệm cúi bồng tương lai
Chợt đau thấu nắp quan tài
Ta ru người ngủ áo bay thẩn thờ
Biển cạn nước sóng vào mơ
Người trôi ta nổi cuối bờ viễn du
Ta trèo núi người đánh đu
Đứt dây niú bóng sương mù chơi vơi
Học đi học đứng học ngồi
Nhởn nhơ vọc đất ăn chơi tối ngày
Lững lờ trốn kiếm kéo tay
Chưa hoa đã bướm học bài chăn dê
Còn tình còn điệu còn mê
Trên dòng lưu lạc tóc thề vẫn thơm…