Vẽ rắn thêm chân cũng gọi....rồng
Đầu dê thịt chó gạt người không
Ác gian chi lắm rồi không hết
Xương cốt thịt da rồi cũng...không!
Giữ chút thanh tâm chút lòng thiền
Không gây ân oán không thêm phiền
Đường về áo gió chân như bụi
Cây cỏ đón chào chim thú quen
Gạn đục khơi trong cũng nhẹ nhàng
Như sường mờ nhạt như khói nhang
Đường xưa có nhớ trăng sao rụng
Một chút mơ hồ cũng đã tan !
Trong nắng có mưa buồn có vui
Làm sao cắt nghĩa được tiếng cười
Cũng như tiếng khóc ban đầu vẫn
Còn mãi vết hằn đau cháy môi
Lận đận kiếp nào đến kiếp nầy
Còn bao nhiêu kiếp hết lưu đày
Xin cho chút nắng chiều thật nhẹ
Vừa đủ hẹn hò với áo bay…
Sóng gợn hồn đau mình hỏi mình
Vì sao bể khổ sao phù sinh
Nơi nào không nhục không tăm tối
Mắt mở bao to mới đủ nhìn?
Nhân thế lầm than tự nghìn xưa
Còn nhiều ảo vọng lắm tranh đua
Ai hơn ai kém ai thua, được
Cùng đến một nơi chẳng ai ưa!
Lối nào địa ngục lối thiên đàng
Nếu biết trắng đen quá dễ dàng
Thì đâu đến nỗi mây thành nước
Vàng cũng phai mà đá cũng tan!
Xin gửi mai sau một tấm lòng
Thôi! đừng chín nhớ với mười mong
Mây trôi gió thoảng nghìn năm đã
Mòn mỏi chỉ còn nỗi trống không!
Thơ ngây đi mất tự hôm nào
Mang theo hết đẹp hết chiêm bao
Chỉ còn hoa héo rêu xanh đá
Cỏ úa cũng quên chim biếng chào
Cát bụi buồn hay cát bụi vui
Trăm năm đếm được mấy nụ cười
Ngỡ quên mà nhớ không mà có
Có cũng như không cũng kiếp người….
MD 03/08/03
LuânTâm