HOA MỘNG TƯƠNG TƯ
HOA MỘNG TƯƠNG TƯ
BÓNG LẠNH
Cánh cửa chân mây đợi chết chờ (1)
Nghìn xưa bóng lạnh hết hồn thơ
Nghìn sau khóc lấp sông dời núi
Hay khóc đòi chồng mộng cháy mơ...
Mưa đêm túi lạnh ny lông
Xác người chết trận còn trong chuyện dài
Đau lời đắng ý chữ cay
Kiến đen kiến đỏ loay quay chia mùi
Gió đưa mây tới trăng lui
Người đi bóng lạnh kẻ ngồi trống trơn
Còn lòng sâu huyệt nào hơn
Người đau giấu mặt người hờn nằm co
Con côi níu bóng con đò
Lênh đênh không bến dặn dò như không
Đưa người nước ruộng về sông
Đón ta không nước sợ lòng khói bay
Núi sông bên ấy bên nầy
Nào đâu ở tận bên tây bên tàu
Ngựa què da cũng xanh xao
Thôi đi !Thôi ở ! Chiêm bao khóc người
Người đi vất hết áo sầu
Ta về đeo cái dãi dầu chưa thua
Mưa như nắng nắng như mưa
Nhớ quên câu chuyện đời xưa bây giờ
Có lòng không sức không
cờ
Có cờ không cán còn ngờ dây treo
Sương rừng hôn lính mốc meo
Lòng bom mắt đạn ghét yêu vô thường
Lính mồ côi đói chiến
trường,
Nghìn năm máu vẫn màu tương chấm cà
Mồ đau mả khóc ông bà
Tự do đỏ lửa hay là bão ngông
Vợ con cha mẹ nát lòng
Ai thèm mơ ước nằm trong quan tài
Gió tan hoa dại cỏ may
Gió tan cát bụi thở dài tan xương
Đêm đoạn trường ngày đoạn
trường
Xin cho con vợ bình thường ngược xuôi...
LEO CÂY LỆ TRÀN
Trôi mưa lạnh gió ngược xuôi
Mai sau níu áo không người tương tư
Trần gian hết chuyện đời xưa
Sông dài biển rộng đón đưa sóng buồn
Rừng già khói cũng bỏ sương
Hoa trôi bèo giạt ai thương nhớ mình
Buồn như thi rớt thất tình
Buồn đeo hoa tím lục bình chơi vơi
Bóng thương bóng nhớ lẻ loi
Ru tình rong biển muối còi xương đau
Chều tàn nắng tắt chiêm bao
Bài thơ tình quá làm sao gửi người
Môi son thơm ngọt để cười
Tay ngoan để nắm thay lời thuỷ chung
Núi cho trái cấm ăn mừng
Yêu mê nghìn kiếp nửa chừng bể dâu
Đường xưa duyên nợ về đâu
Đường nay ác mộng gãy cầu đứt dây
Hồn tan bóng nắng bèo mây
Tuyết rơi lá rụng leo cây lệ tràn
MD.08/16/08
LuânTâm
THU SẦU MỘNG XƯA
DÙ LỖI HẸN HÒ
"Trăm năm dù lỗi hẹn hò
Cây đa còn đó con đò khác đưa"(1)
Hụt hơi nắng hạn trông mưa
Điên cuồng tìm chút hương thừa thân quen
Bụi nhòa kỷ niệm chung tên
Rêu phong lối cũ trăng quên bóng tình
Sóng xô gió cuốn lục bình
Chập chờn đom đóm vẽ hình phù du
Dã tràng xe cát sương mù
Ve sầu đứt ruột lá thu chết chìm
Vớt tăm cá níu bóng chim
Chiêm bao hơi thở nhịp tim đèo bồng
Mưa đầu sông nắng cuối sông
Hờn mưa giận nắng dối lòng mình sao
Vòng tay học trò ngọt ngào
Vòng chân tình sử khát khao biển tình
Cuối đường hoa bướm hồi sinh
Chung môi thơ mộng cùng mình hương quê
Chung thân bến yêu bờ mê
Chung hồn quốc ngữ vỗ về thiên hương
Trăm năm xóa sổ đoạn trường
Cây đa chung thủy đò thương mút mùa
Hụt hơi ru nắng dỗ mưa
Tinh cầu bốc lửa còn chưa đủ đền...
MD.09/17/13
LuânTâm
(1) Ca dao
ÂN TÌNH THIÊN THU
HÚT GIÓ ĂN BUỒN
Nói thương sao bỗng lệ tràn
Nói yêu sao bỗng áo tang hững hờ
Nói mong sao bỗng chết khô
Nói nhớ sao bỗng đội mồ mây bay
Nói tình sao bỗng bú tay
Nói mê sao bỗng đầu thai quê người
Nói mừng sao hoa không tươi
Nói cưng sao giấu môi mời má cho
Chân tình tay duỗi lưng co
Mắt tình giấu lửa học trò mưa ngâu
Người cau chết kẻ héo trầu
Nghìn trước hút gió nghìn sau ăn buồn
Về quê hương cũ lệ tuôn
Ngưới xưa không bóng cạn nguồn thơ ngây
Thuyền tình không bến leo cây
Thuyền sấu đứt bóng sông mây mưa gào...
MD.11/06/07
LuânTâm
MƯA BUỒN
ĐỨT RUỘT MẸ QUÊ
Mưa buồn thèm tiếng mẹ ru
Võng trưa gà gáy vi vu sáo diều
Vòng tay tiên ấm sớm chiều
Nguồn thơm sữa mật chắt chiu con khờ
Mưa buồn nhớ mẹ sao mờ
Trăng tàn lưu lạc vô bờ quê hương
Mồ hôi ruông nước mắt vườn
Áo nâu chân đất thiên hương tình nghèo
Mưa buồn thương mẹ chống chèo
Giữa ba lằn đạn ao bèo hầm chông
Cò con một cổ trăm tròng
Chim quyên mất đất nhãn lồng tha ma
Mưa buồn trông mẹ khổ qua
Cháu con thành đạt xây nhà báo ân
Vì sao vô phước bạc phần
Sinh ly tử biệt phù vân mẹ về
Mưa buồn đứt ruột mẹ quê
Thơ ngây ngất nghẹn bốn bề sắc không
Mưa gào mưa bụi mưa giông
Mưa dầm mưa gió mưa trong mưa ngoài...
MD.05/04/13
LuânTâm

MƠ XƯA MỘNG NAY