ĐƯỜNG PHAI NẮNG
Gió đau gót nhỏ lạnh đau mình
Núi biển chưa hoà thuốc trường sinh
Cỏ hoa xin giữ hương hiền dịu
Thơ thẩn gom mây kết thuyền tình
Ấm lạnh bên nhau cũng đủ vui
Bao lần bạo bệnh em khéo nuôi
Tù oan biệt xứ em lặn lội
Cho trái tim vàng trong nắm xôi
Tay yếu chân mềm mắt nghĩa tình
Vượt suối băng rừng núi hãi kinh
Con thơ gởi mẹ đau lòng mẹ
Em đẹp hơn thơ mộng diễm tình
Đất khách tảo tần chưa năm năm
Mua ngôi nhà mới chưa kịp nằm
Bỗng dưng sấm chớp tan tình điệu
Bệnh ngặt giữa đường tuyết lạnh căm
Em hoá mơ hồ anh hoá điên
Ngày đêm cầu nguyện mong phép tiên
Nhưng đường cổ tích không còn dấu
Mình khóc thương mình tủi nợ duyên
Sớm tối bàng hoàng đau thêm đau
Đường sầu buốt giá bóng trăng sao
Em như đóm lửa than gần tắt
Anh cũng tro tàn lạnh trước sau
Cũng may còn có con hiếu ngoan
Được chút ấm êm lúc chiều tàn
Xe lăn ngơ ngác đường phai nắng
Bướm trắng bay theo hoa áo vàng
Âu yếm nhìn nhau lệ bỗng tràn
Mỏi mòn tìm mãi chút bình an
Mà sao trời đất gieo oan trái
Chưa ấm bếp hồng lửa bỏ than
Dở khóc dở cười dở thương đau
Trăng thề rượu tiễn xin kiếp sau
Trôi theo sông suối nghìn năm trước
Tìm bóng thuyền hoa lấp lánh sao
Tay lạnh tìm tay ấm cả chân
Nắng xuôi gió ngược dáng thiên thần
Áo xưa mây cũ hồng như má
Trời đất thơm lành tóc gọi xuân...