Thứ Tư, 31 tháng 12, 2025
TỜ LỊCH GIAO THỪA THƠ MỘNG CÒN ĐÂU-VŨNG NƯỚC CẠN BÓNG HÌNH CHIÊM BAO
Thứ Ba, 30 tháng 12, 2025
ĐÊM LẠNH TÌNH NỒNG THƠ MỘNG LÀNH
Thứ Hai, 29 tháng 12, 2025
RT 2225458 CHỜ
CHỜ
Đêm đêm mong gặp chiêm bao
Chờ hương áo ngủ chờ màu son môi
Chờ dáng đứng chờ điệu ngồi
Chờ hơi quen thuộc chờ lời mê say
Chờ cưng cho vẽ chân mày
Chờ lưng tình tứ chờ tay gọi mời
Chờ cuối đất chờ cùng trời
Chờ mưa nhè nhẹ biển khơi dạt dào
Chờ trầu thương quấn yêu cau
Chờ từng hơi thở xôn xao xuân hồng
Chờ thu về gió ven sông
Chờ môi rượu ngọt chiều đông đa tình
Chờ nắng ghẹo áo thủy tinh
Chờ thơm hương tóc trói mình buộc ta
Chờ gối bướm chờ chăn hoa
Chờ chân nũng nịu thịt da dỗi hờn
Chờ tay dài móng mới sơn
Chờ cơn lãnh đạm chờ cơn ngọt ngào
Chờ rừng trầm chờ núi sao
Chờ môi khao khát cho nhau dỗ dành
Chờ tươi trẻ chờ mong manh
Chờ vai trốn kiếm chờ vành mi cong
Chờ nhỏ bé chờ mênh mông
Chờ no tròn đến hư không vẫn chờ
Chờ âu yếm chờ tôn thờ
Chờ ôm hạt bụi cuối bờ phù du…
MD 03/22/04
LuânTâm
(Trích trong Tuyển Tập Thơ Quốc Gia Hành Chánh,
Cơ Sở Hoài Bão Quê Hương xb,CA/USA.2007,tr.139-140)
THƠ MỘNG THĂNG HOA VĂN NGHIÊNG THÀNH
Chủ Nhật, 28 tháng 12, 2025
RT 2225457 MAI MỐT
MAI MỐT
Mai mốt em về thăm anh không
Hay là mãi mãi lệ đá đông
Nghìn sau điên đảo đời xa lạ
Mây hết cao xanh nắng hết hồng
Tuyết sẽ phủ đầy những lối rêu
Chỗ ngồi chỗ đứng hết hương yêu
Những lời tình tứ thành mưa gió
Trời đất giận lây đến nắng chiều
Dấu cỏ hơi sương cũng hững hờ
Còn ai đọc sách ai quay tơ
Nhà không còn dấu vườn đâu mất
Bến vắng sông khô khói mịt mờ
Ai sẽ lang thang qua lối nầy
Lẽo đẽo theo hoài nhặt hương bay
Bao nhiêu hương sắc thành hư ảo
Để bước si tình thêm đắng cay
Ngày đêm lẫn lộn chân ngược xuôi
Nửa tỉnh nửa mê khóc lẫn cười
Đi ở không xong về không được
Thân xác hình như chẳng giống người
Anh sẽ đi trong mắt em buồn
Tìm em đếm kỹ lại ngàn thương
Bao nhiêu duyên nợ còn mang nặng
Sao chẳng chờ nhau chẳng chỉ đường
Anh cũng không còn anh nữa đâu
Nếu em không kịp trở về mau
Hôn anh một chút yêu một chút
Tha thiết tuyệt vời trong chiêm bao…
MD 04/04/04
LuânTâm
(Trích trong Tuyển Tập Thơ Quốc Gia Hành Chánh ,
Cơ Sở Hoài Bão Quê Hương xb,CA,USA.2005,tr.143-144)
RT 2225456 CÒN ĐÂU
CÒN ĐÂU
lửa đã về trời nước bỏ sông,
đất buồn nhớ đỏ gót hư không
hoa khô mất dấu tình e thẹn
bóng điệu lang thang gió ẵm bồng...
*****
Ta đi trên những nẻo buồn
Áo bay xa vắng sân trường trống không
Ta đi trên những dòng sông
Tóc bay thơm gió mà lòng hoang vu
Ta đi trên lá vàng thu
Mây hồng lỗi hẹn mịt mù khói sương
Ta đi tìm chút dư hương
Nghìn năm môi lạnh thiên đường xanh xao
Ta đi tay trắng trễ tàu
Áo nâu chân đất dãi dầu hồn đau
Ta đi vào cõi trăng sao
Con đường tình sử mai sau hoang tàn
Ta đi hờn tủi khói nhang
Mong chi bướm trắng mai vàng mừng xuân
Ta đi kỷ niệm xa gần
Chờ nhau mòn mỏi mấy lần mất nhau
Ta đi trên những đường tàu
Sân ga trơ trọi một màu tối đen
Ta đi hiu hắt ánh đèn
Đất trời đảo lộn lạ quen hững hờ
Ta đi mơ chẳng thành mơ
Mộng to mộng nhỏ cuối bờ chiêm bao
Lệ đâu còn để nghẹn ngào
Mắt đâu còn để gửi trao mộng đầu
Tay đâu còn để ôm nhau
Áo đâu còn để ngọt ngào giữ hương
Tóc đâu còn để vấn vương
Gót đâu còn để mặt đường chờ mong
Môi đâu còn để son hồng
Lời đâu còn để mát lòng hương xưa
Sức đâu còn để đón đưa
Hơi đâu còn để nắng mưa đợi chờ
Tình đâu còn để làm thơ
Bóng đâu còn để thẫn thờ nhớ nhung
Hoa đâu còn để thẹn thùng
Mênh mông rừng nhớ mịt mùng núi thương
Chiều đông tuyết trắng tha hương
Gọi tên em tưởng chung đường chung đôi…
MD.07/16/03
LuânTâm
(Trích trong Thi Tập "HƯƠNG ÁO", MinhThư xb, MD/USA.2007,tr.268-269)
Thứ Bảy, 27 tháng 12, 2025
RT 2225455 TRONG GIÓ TRONG MÂY
TRONG GIÓ TRONG MÂY
Chuyện quên chuyện nhớ chuyện mơ hồ
Còn chuyện trầu cau chuyện ấu thơ
Còn gửi cho nhau màu kỷ niệm
Mây hồng vào gối thật đơn sơ
Em đã đi qua những chốn nào
Dáng buồn chân lạnh mắt trăng sao
Mênh mông mây trắng ghen màu áo
Hoa cỏ ngẩn ngơ quên hỏi chào
Hư thực gần xa dấu dỗi hờn
Chân buồn trốn kiếm gót giày hôn
Trăm thương nghìn nhớ môi thao thức
Giấc ngủ đa tình ôm gối ôm
Cây cỏ mùa xuân cũng hẹn hò
Lời nào đẹp nhứt để dành cho
Mây trôi gió thoảng đau màu má
Màu mắt thành thơ áo học trò
Lối cũ bâng khuâng bóng ngập ngừng
Áo bay lụa mỏng quá ôm lưng
Tay nào bắt được con chim mộng
Hoa bướm nghìn xưa hẹn đón mừng
Áo ngủ gửi hương lạc vào mơ
Hoa cỏ khoe duyên tóc thẫn thờ
Biển xanh e thẹn chờ mây trắng
Trời đất si tình gió ngẩn ngơ
Còn giọt mưa nào rớt vào môi
Một phút tương tư hẹn mấy đời
Một cánh hoa rơi thơm trang sách
Sóng gợn áo dài hồn chết trôi
Kiếp trước hình như cũng cùng trường
Đi về mưa nắng đẹp văn chương
Đôi tay cũng có khi gần gũi
Một chút thẹn thùng má dễ thương
Suối mát rong vàng hay rong xanh
Còn cọng rong ngoan nào để dành
Cho con cá đỏ nơi nương tựa
Tu luyện chờ ngày hoá rồng xanh
Hình như cùng dạo đến nơi nầy
Đồi núi hoa cười gió ghẹo mây
Đôi môi cũng có lần nhóm lửa
Ngọn lửa quê mùa không cánh bay
Ngày cũ hương hoa hương áo em
Khói chiều sương sớm nhớ hương đêm
Em nằm trên lá thu vàng bướm
Anh trải thư tình hôn gót quen
Em trốn vào trong gió trong mây
Vào hoa vào cỏ vào lá cây
Hay vào giấc mộng đêm trăng ngủ
Bỏ anh mòn mỏi bước lưu đày
Bây giờ thơ cũng giận anh rồi
Mực cạn bút cùn giấy tả tơi
Hồn đau tay lạnh chân chai đá
Sỏi cát chia buồn gọi mưa rơi
Anh như áo rách như ổ rơm
Sớm tối vào ra bụng trống trơn
Trời cao mưa thấp se lòng giấy
Té xuống bò lên đứt dây đờn
Sao không trở lại không để dành
Một chút son môi thật mong manh
Nhớ thương mai mối qua rừng cấm
Mát ruột sầu riêng ấm cỏ xanh
Lang thang tìm lại những con tàu
Đã chở chúng mình vào chiêm bao
Chỗ ngồi chỗ đứng còn hương ấm
Hay dấu bụi mờ nhịp tim đau...
MD 11/05/05
LuânTâm
(Trích trong TT HƯƠNG ÁO,Minh Thư xb,MD/USA.2007,tr.279-281)
THIÊN CHÚA GIÁNG SINH
Thứ Sáu, 26 tháng 12, 2025
SÔNG THƯƠNG SUỐI NHỚ THƠ MỘNG LÀNH
CẢM THÔNG CHỮ NGHĨA BÓNG HÌNH QUÊ HƯƠNG
Thứ Năm, 25 tháng 12, 2025
RT 2225454 KHÔNG MÀU
KHÔNG MÀU
Muốn khóc mà không khóc được đâu
Bây giờ mình đã thực xa nhau
Em như sương khói như mây trắng
Không thể yêu anh đến bạc đầu
Trở lại đường xưa tìm dấu chân
Chỉ còn cỏ úa bụi xa gần
Áo nào vương vấn hương mê đắm
Gió thoảng mơ hồ thương gót chân
Từ cõi mịt mùng bụi vẫn bay
Hay là đời đã hết đêm ngày
Nắng hồng tan biến vào vô tận
Áo ngắn áo dài thôi hết thay
Tay cũng không mà chân cũng không
Hồn đâu còn để gặp môi hồng
Mai sau ai khóc ai cười gượng
Bên mộ người dưng kể chuyện lòng
Kỷ niệm đầy vơi rủ nhau về
Nơi nào hoa cải áo vàng quê
Nơi nào hoa bưởi thơm đầy tóc
Để bướm chung tình mãi si mê
Nếu được thành ma cũng đỡ rồi
Cũng còn được rủ nhau dạo chơi
Còn nhìn nhau được còn yêu được
Gặp gỡ vườn hoang hẹn cuối trời
Biết có hay không một kiếp nào
Không còn ngăn cách không thương đau
Hai lòng chung một vầng trăng sáng
Góc bể chân trời vẫn có nhau
Phải chi không chợt nắng chợt mưa
Không giận hờn quên trễ đón đưa
Đường tình vẫn nở hoa màu cưới
Chắc vẫn còn nguyên chuyện đời xưa
Suối nước nào trong đến nghìn sau
Cành rong bé bỏng đến không màu
Em như cánh nhạn qua dòng suối
Hình bóng đâu còn nẻo chiêm bao
Anh như đom đóm lượn quanh hè
Hiu hắt đêm tàn thêm tái tê
Tìm em mấy kiếp rồi chưa gặp
Không bến không bờ không ngựa xe
Lệ nào dành để khóc cùng nhau
Lần cuối hẹn hò trong chiêm bao
Sao không cười nói không nũng nịu
Bên gối mê say thực ngọt ngào…
MD 08/24/03
LuânTâm
(Trích trong Thi Tập Hương Áo MinhThư xuất bản,Maryland/USA.2007, tr.114-115)
RT 2225453 LÀM TIÊN
LÀM TIÊN
Hôm ấy tan trường mưa bụi bay
Sợ mưa làm ướt áo mới may
Không dù không nón che buồn tóc
Còn sợ đường trơn trợt gót giày
Vai nhỏ gầy thêm giận đất trời
Mắt sầu sông biển vẫn xa xôi
Hai bàn tay bỗng quên hò hẹn
Làm bức thư tình sợ muốn rơi
Muốn có phép bay có dù hoa
Áo đi mưa đẹp tím hoa cà
Đất trời ghen tỵ hay trêu ghẹo
Không bảo người ta đón người ta
Có phải tại mình cũng chanh chua
Bao lần chờ đợi xin đón đưa
Bao lần tình nguyện làm cận vệ
Cũng vẫn cho chờ nắng đợi mưa
Thôi chẳng kiêu kỳ thôi làm cao
Người ta đâu có đến nỗi nào
Người ta cũng đẹp dễ thương học giỏi
Cũng biết làm thơ có trăng sao
Mai còn cùng lớp còn cùng đường
Sẵn lòng cho nhặt chút dư hương
Cho con đỉa đói no một chút
Bỏ bớt chanh chua thêm chút đường
Áo trắng ướt rồi thấy thịt da
Trời ơi xấu hổ bao người qua
Làm sao còn biết làm sao nữa
Chẳng lẽ làm tiên cũng khóc oà
Lệ sắp dâng tràn tủi má môi
Hình như có lẽ người ta rồi
Mà không ! Đã nói hôm nay bận
Sao đến kịp nơi đón kịp thời
Chẳng lẽ được mơ giữa ban ngày
Người ta đã đến áo mưa bay
Dù thương hôn tóc khăn lau má
Ấm cả bàn chân ấm cả tay...
MD. 07/10/05
LuânTâm
(Trích Trong TT”HƯƠNG ÁO”, MinhThư xuất bản, Maryland/USA.2007,
tr.180-181)
CA DAO MẸ HÁT RU EM THƯƠNG HOÀI
Thứ Tư, 24 tháng 12, 2025
RT 2225452 TÌNH TỨ
TÌNH TỨ
Biết có nơi nào hẹn gặp nhau
Thời gian xóa hết dấu thương đau
Cho em mãi mãi như hoa đẹp
Không có tàn phai một chút nào
Để áo em bay mộng mơ đầy
Tóc em lơ lửng một trời mây
Môi em vẫn ngọt say tình tứ
Tay vẫn thơm tho vẫn điệu hoài
Cho dù giông bão ngập đất trời
Cho dù núi lở nước cuốn trôi
Biển sầu anh giữ riêng sâu kín
Để được nhìn em rạng rỡ cười
Đường nào xao xuyến trăng ngủ quên
Anh sẽ vì em thắp ánh đèn
Em bước trên màu đêm e thẹn
Cùng nhau thơ thẩn lối chưa quen
Tháng hạ mùa đông áo học trò
Nơi nào em cũng vẫn thơm tho
Trang thư âu yếm thương màu mắt
Còn dấu tay vui nhớ hẹn hò
Nơi nào suối mát dấu chân ngoan
Anh ngỡ mình lên đến thiên đàng
Cùng em sống mãi như đôi bướm
Trả hết đau buồn cho thế gian
Biết có nơi nào còn thơ ngây
Cho em đi bụi chẳng bám giày
Anh xin làm gió xuân tha thiết
Hôn trộm một lần thật đắm say
Hò hẹn hay không vẫn đợi chờ
Yêu em anh bỗng biết làm thơ
Xin thời gian giữ nguyên màu má
Để nghĩ rằng em chẳng hững hờ
Còn có nơi nào mình chưa qua
Có mưa có nắng rất hiền hòa
Mênh mông biển gió thơm hương áo
Anh hoá thành cây em thành hoa
Tay vẫn trong tay mấy bể dâu
Xin em cứ mặc áo không màu
Để không thay đổi đời thay đổi
Để thấy tình ta vẫn ngọt ngào
Mai mốt về chung chốn sương mờ
Mang theo gối sách với chăn thơ
Nhìn nhau qua ánh trăng mê hoặc
Anh chẳng còn đau khóc đợi chờ
Biết có hay không có chuyện mình
Hay là bướm cũ mộng trang sinh
Em ơi em mãi là tiên nữ
Đừng bỏ anh đi lạnh một mình...
MD 11/27/02
LuânTâm
(Trích trong TT HƯƠNG ÁO ,Minh Thư xb,MD/USA.2007,tr.70-71)
RT 2225451 LIỀN CÁNH
LIỀN CÁNH
Có một nòi tình rất kiêu sa
Không buà không phép thiên hương hoa
Nghìn năm kết ngọc màu tri kỷ
Giông bão diễm tình sử hoan ca
Từ thuở đất trời chưa trầu cau
Chưa rừng chưa núi chưa bể dâu
Chưa cây chưa cỏ chưa đao kiếm
Mình đã chết thèm thương yêu nhau
Môi chẳng rời môi lòng chung lòng
Quên ăn bỏ uống suối tràn sông
Hứng hoa nâng cỏ thơm đồi mộng
Mưa nắng tình sôi trắng quyện hồng
Vẫy bút nghiêng thành cõng thơ tiên
Rừng văn trận bút trốn lụy phiền
Mình đau không đất ta không nước
Nghìn kiếp luân hồi yêu còn nguyên
Bão lửa không ngăn tuyết không chia
Đôi chim huyền thoại tắm trăng khuya
Ru tình dỗ mộng tay trái cấm
Hôn mê liền cánh đánh không lià....
MD.03/03/08
LuânTâm
RT 2225450 HƯƠNG CHỜ GIÓ
HƯƠNG CHỜ GIÓ
Còn chút nắng thu chút bụi hồng
Nổi trôi vào tận cõi hư không
Vườn hoa tình ái hương chờ gió
Để gửi cho nhau chút chuyện lòng
Qua bao nhiêu kiếp bao tương tư
Thao thức đêm buồn nghe tiếng mưa
Muốn hôn vành nón hôn dòng tóc
Nghe nhớ thương đầy ngõ nắng trưa
Bao nhiêu áo đẹp cũng phai màu
Em vẫn dịu hiền vẫn quá cao
Vành môi vẫn điệu hơn son đỏ
Gót nhỏ lững lờ cho anh đau
Một chút đứng gần cũng khó khăn
Mây buồn lơ đãng che vầng trăng
Trăng buồn trăng cũng quên hò hẹn
Để gió lạnh đầy răng cắn răng
Một chút hương dư tóc hững hờ
Cũng còn hà tiện không chịu cho
Bao năm đeo mãi như đỉa đói
Chỉ được ăn gian những giấc mơ
Một chút cười duyên gửi tình cờ
Chỉ là ảo ảnh để làm thơ
Trăm năm lẻ bóng vì sao tội
Bà nguyệt giận lầm hại ông tơ
Một chút nắm tay chuyện hoang đường
Rất hiền rất đẹp rất dễ thương
Mà sao xa cách sao né tránh
Xin được còn chung một cổng trường
Một chút chuyện trò thật riêng tư
Chỉ riêng hai đứa đứng trú mưa
Chờ mong cả tháng mưa không đến
Nắng cháy mặt đường giận tiểu thư
Thư viết đêm đêm cả nghìn tờ
Giấy hồng giấy tím giấy xanh lơ
Lạy trời mong được hên được nhận
Sao vẫn nằm im vẫn giả vờ
Tín hiệu có đi chẳng có về
Hay là mình thực đã bị chê
Hay là mình quá run quá nhát
Bị xếp bên lề vì nhà quê
Một chút hôn nhanh má hoa đào
Bao giờ có lẽ đến kiếp sau
Đi về sau trước đường sương khói
Lạnh bóng trụ đèn lạnh ánh sao
Bỗng nhiên bệnh nặng vào nhà thương
Nửa mê nửa tỉnh thoảng mùi hương
Như quen như lạ như an ủi
Như khóc như cười thật dễ thương
Tỉnh giấc mơ hoa lạnh tường vôi
Hình như người mới bước đi rồi
Đường đêm mệt mỏi cây chờ bóng
Bóng cũng mơ hồ cũng xa xôi
Hai tuần gặp lại giảng đường buồn
Bụi phấn bơ phờ tóc rối buông
Hình như có nhớ mong mình thật
Hay chỉ tình cờ tóc vấn vương
Tan lớp bỗng nhiên được đi gần
Hình như đôi mắt thật ân cần
-"Hình như bị bệnh hai tuần lể
Rất muốn tìm thăm nhưng ngại ngần..."
Đời bỗng lên hương trời đầy hoa
Mây xanh mây trắng vội xây nhà
Chim chào gió ghẹo vai trêu áo
Chân bước thật gần tay hết xa...
MD 11/01/05
LuânTâm
(Trích trong TT HƯƠNG ÁO ,Minh Thư
xb,MD/USA.2007,tr.149-151)