ĐỂ TRẢ LỜI CON
Tôi làm thơ để tôi chơi
Tôi làm thơ để trả lời con tôi
Khi đi khi đứng khi ngồi
Cha con đuà giỡn lời lời nên thơ
Nhân gian tăm tối mịt mờ
Xót thương thân nhện giăng tơ lỡ làng
Tôi còn gượng uống gượng ăn
Thương con thương vợ chiều tàn lỡ chơn
Tôi như chết đuối chưả chôn
Hư không thân ốc mượn hồn trôi sông
Tàn hơi lặn hụp ngược dòng
Kể chi dâu bể mênh mông thuyền sầu
Người về đâu tôi về đâu
Bốn phương u uất một màu vô tri
Gió mưa tôi chẳng ngại gì
Tuyết rơi tôi vẫn cứ đi một mình
Cần chi đợi nắng bình minh
Cần chi lưả ấm mắt tình môi thơm
Tôi như cành mục ổ rơm
Muà đông quê mẹ cháo cơm vui buồn
Như cỏ ruộng như rêu vườn
Mình vui vẫn thấy sắc hương tuyệt vời
Ngày xưa cá nước chim trời
Tự do chung sống thảnh thơi nghiã tình
Không ai chia biệt trọng khinh
Tôi như bong bóng linh đinh giữa vời
Không ai cần không ai mời
Cần chi mỏi miệng nói cươi với ai
Thơ ngây mộng ngắn mộng dài
Cuối cùng nhắm mắt xuôi tay cũng đành
Tiếc chi mây trắng trời xanh
Tiếc chi sương khói xây thành hư không
Đường sầu lưu lạc gai chông
Đường tu mòn mỏi mà lòng chưa yên
Ngậm ngùi mắt phật áo tiên
Thơ không còn chỗ bình yên để dành
Mai sau lá có xa cành
Chim trời ơi chớ bay quanh nỗi buồn
Xin cho nắng đẹp sân trường
Xin cho hoa bướm con đường con đi
Tiễn đưa cũng chẳng ích gì
Nghìn thu đất lạnh xanh rì dấu rêu
Khóc bao nhiêu tủi bấy nhiêu
Hồn thơ phảng phất sớm chiều hôn con...
MD.03/02/04
LuânTâm