CHO ĐỜI
CÒN HOA
Mưa như than khóc giùm ai
Nỉ non giọt ngắn giọt dài năm canh
Em ơi hoa lá lià cành
Dù mưa vẫn muốn lá xanh hoa hồng
Mưa từ biển cả về sông
Ruộng vườn vẫn đợi một lòng nhớ mưa
Đất khô cỏ cháy mất mùa
Xác thân thiêu đốt giấc trưa rã rời
Cũng may mưa đến kịp thời
Cho em hết khát cho đời còn hoa
Từ em nũng nịu cùng ta
Mưa xuân rơi ướt áo hoa giận hờn
Guốc cao thêm lạnh bàn chơn
Cõng em qua phố đường trơn quên về
Nghĩ mình chân đất áo quê
Bây giờ bỗng được cận kề tiểu thư
Cảm ơn mưa đã nhân từ
Khiến nàng tiên đẹp không từ chối ta
Vui cùng trời đất bao la
Em cười e thẹn thịt da thơm lừng…
MD. 07/07/98
LuânTâm
(Trích trong TT ”Tuyển Tập Thơ Quốc Gia Hành Chánh”,Cơ Sở Hoài Bão Quê Hương
xb,CA,USA.2005,tr.128)
CHẾT ĐUỐI
Cánh hoa xuân muộn rụng trước thềm
Tưởng nghe chăn gối gọi thân quen
Ngờ đâu em dậy lo cơm nước
Lỡ mộng cuối tuần tiếc vai êm
Tóc gội gió đêm mưa mê say
Vòng eo nhỏ quá cưng vòng tay
Bước vui rung phím đàn khao khát
Hương áo hương môi xin đừng bay
Giọng nói ngọt ngào chỉ dành riêng
Mỗi giờ mỗi phút đều linh thiêng
Lưới tình mềm mại mơ êm ấm
Hồn bỗng quay tròn đeo gót tiên
Núi thẹn no hương thưởng riêng mình
Vai cười lưng ghẹo mắt đưa tình
Lời thơm hoa cưới chân mai mối
Đứng cũng xinh đi lại càng xinh
Ôi! Bốn phương trời gió lả lơi
Bao lần chết đuối chưa tập bơi
Xin đừng cắn tóc đừng quay mặt
Đừng cắn răng buồn đừng cắn môi
Nghe sóng xôn xao biển dỗ dành
Chiếc nôi tình điệu quá mong manh
Em ơi! Cho chút son môi ngọt
Trêu cá vàng hôn cọng rong xanh
Thuỷ tận sơn cùng vẫn chưa no
Chân ngoan vẫn nhớ chỗ hẹn hò
Cho dù tay niú tay từ biệt
Mắt ướt sẵn dành sóng nhỏ to
Gần quá mà sao vẫn nhớ mong
Đường cong đường thẳng nối đường vòng
Mỗi ngày mỗi điệu đêm thêm mới
Râu bướm đành thua nét mi cong
Lửa cháy nửa đêm mưa bình minh
Áo chưa kịp mặc bóng xiêu đình
Mây hồng lụa trắng trêu trăng gió
Vách lá thềm hoa cũng lén nhìn
Tan theo nắng sớm theo gió chiều
Chơi vơi ngụp lặn giữa biển yêu
Thuyền mơ bến mộng đầy hương áo
Khóe mắt vành môi nói thật nhiều
Mới xa một chút đã kinh hoàng
Như trẻ mồ côi gặp đám tang
Sợ mùi nhang khói hơi vĩnh biệt
Sợ tiếng kinh cầu sợ áo quan
Rồi cũng có khi phải tạm rời
Miếng cơm manh áo gió ngược xuôi
Thì thôi cố cắn răng chịu đựng
Chốc nữa đi về lại chung đôi
Mơ cũng mơ chung hẹn kiếp nào
Ôm nhau thỏ thẻ chuyện trăng sao
Con đường hoa bướm mây nâng bước
Môi ngủ trong môi áo không màu...
MD 10/29/05
LuânTâm
(Trích trong TT HƯƠNG ÁO ,Minh Thư xb,MD/USA.2007,tr.83-84)

CỔ TÍCH
Em như nắng ấm đầu xuân
Như hoa đồng nội rất thân rất hiền
Như cổ tích như thần tiên
Mây qua đỉnh núi thăm miền thơ ngây
Đêm ôm mộng ngắn chân dài
Ngày vui phơi áo rượu say nơi nào
Tưởng đâu hết khổ hết đau
Nhà tranh còn bóng trăng sao tuyệt vời
Giấc sầu sương gió viễn khơi
Áo sầu trả lại cho đời trắng đen
Uống dòng suối mát thân quen
Nửa đêm giỡn bóng hoa đèn thêm xinh
Yêu nhau đổ quán xiêu đình
Núi non rừng nhỏ thương mình gọi em
Chỗ nào cưng cũng được khen
Mưa xuân phơi phới nhuỵ sen no tròn
Dáng tiên ngây ngất Sàigòn
Ngờ đâu bạc phước gót son bụi mờ
Em đi mang hết hồn thơ
Cạn sông tình sử nát bờ tình ca
Bỏ gối bướm bỏ chăn hoa
Bỏ anh khô héo thịt da không còn
Mai kia chân cứng đá mòn
Em về nhóm lửa bồng con hôn chồng ….
MD 11/19/04
LuânTâm
(Trích trong TT HƯƠNG ÁO, MinhThư xb, MD/USA.2007,Tr.82)
VẪN CHỜ
Gửi người một chút tha hương
Bao nhiêu sóng gió đoạn trường đã qua
Gửi người một chút tình ca
Ngày xưa thơ mộng đã xa quá rồi
Không bọt bèo cũng nổi trôi
Lang thang khắp bốn phương trời mất nhau
Mắt buồn còn đọng trăng sao
Tình buồn còn dấu nghẹn ngào trong tim
Cũng đành đáy biển mò kim
Lẽ đâu hết nợ hết duyên thực rồi
Lệ trào mộng thực đầy vơi
Sao đem hờ hững thay lời đảo điên
Nắng mưa cơm áo thêm phiền
Tương lai mờ mịt dở điên dở khùng
Làm sao gửi chút sầu chung
Phải chăng kiếp trước không cùng lối đi
Tang thương còn ước mơ gì
Nước trôi theo nước vô tri vô tình
Chào nhau cuối nẻo phù sinh
Xác thân hư ảo bóng hình khói sương
Còn chăng một chút quê hương
Để chim đua hót cuối vườn bình yên
Đường nào gió lộng áo tiên
Nửa mê nửa tỉnh hay miền chiêm bao
Gửi người một chút ngọt ngào
Lần đầu hò hẹn nghìn sau vẫn chờ....
MD.12/02/02
LuânTâm
(Trích trong TT ” HƯƠNG ÁO”, MinhThư xuất bản , Maryland/USA.2007, tr.64)
GỐI LẠNH
Thôi hết mưa thu hết nắng xuân
Môi tan theo bóng gót thiên thần
Kinh hoàng lạc mất dòng suối ngọt
Còn biết tìm đâu hương cố nhân
Nước chảy đá mòn áo gió tan
Lần theo địa ngục kiếm thiên đàng
Tình không chăn gối yêu không áo
Mắt bỗng sương mù bóng gọi trăng
Lẻ bạn lạc bầy đau xác xơ
Tuyết chôn dấu cỏ lấp đường thơ
Bao nhiêu kiến cánh không còn cánh
Chùa đổ tượng lo ngủ bụi bờ
Nợ trốn duyên đòi mãi thêm đau
Đường mưa lưu lạc bỗng lệ trào
Chiều xưa lỗi hẹn mây quên nắng
Gió giận áo dài bỏ chiêm bao
Người vẫn cố tìm người trốn chui
Tình sử nghìn sau vắng tiếng cười
Không nơi hò hẹn không nơi trọ
Hai mảnh hồn đau khóc ngược xuôi
Tới lui quanh quẩn bến sông buồn
Cá trắng cá màu có tiếc thương
Nước ròng nước lớn đau tôm tép
Tình đến tình đi ruộng bỏ vừơn
Tưởng đã thật gần vẫn thật xa
Bếp xưa lửa tắt khói quên nhà
Lá me hôn tóc nghìn thu trước
Yểu điệu Saigòn cũng bỏ ta
Bóng nào tội nghiệp đến đêm đêm
Tay ôm hờn tủi trốn thân quen
Không còn trăng mật không ong bướm
Nước đá vỗ về anh mất em
Vui chưa bỏ ta buồn quấn ta
Quê người kinh dị quỷ yêu ma
Thương dòng sông cũ ôm hình bóng
Một chút áo hồng ấm thuyền hoa
Lá non chết vội đau lá già
Đường về cổ tích đã quá xa
Lỡ làng quê cũ đau quê mới
Trăng dẫn bóng mình gặp bóng ta
Hang ổ cuối cùng có như không
Ôm sầu gối lạnh tắm gió đông
Nắng mưa áo rã tan xương cốt
Một chớp mắt buồn cũng viễn vông…
MD 02/15/06
LuânTâm
( Trích trong TT"HƯƠNG ÁO",
MinhThư Xb,MD.USA.2007,tr.76-77)
LƯU LẠC
Người xưa còn có bóng trăng theo
Ta chỉ còn đây chút nắng chiều
Gió bụi xác xơ không quán trọ
Ngựa xe xa vắng nẻo cô liêu
Gắng gượng mà đi hết dặm hồng
Mai sau còn lại dấu chân không
Có loài hoa dại nào thương xót
Xin giữ giùm ta chút nắng trong
Đã mấy lần đi mấy lần sầu
Hẹn hò còn đến tận kiếp sau
Thuyền hoa cặp bến không ai đón
Có phải vô duyên tự kiếp nào
Còn chút mây hồng áo tương tư
Để dành mai mốt gửi người xưa
Chân trời góc biển dù lưu lạc
Cũng được nâng niu chút hương thừa
Nếu có qua đây xin khóc giùm
Mưa nào kỷ niệm áo choàng chung
Nắng nào nghiêng nón hôn dòng tóc
Yêu đã thiên thu vẫn thẹn thùng
Rồi cũng biệt ly cũng tiễn đưa
Con đường hò hẹn trả gió mưa
Trăng sao thêu áo mây se tóc
Hoa cỏ ngậm ngùi theo dấu xưa
Nếu chẳng cùng đi chẳng cùng về
Giữ giùm chút kỷ niệm đam mê
Để dành kiếp khác làm mai mối
Mà nhận ra nhau vẹn ước thề….
MD 05/04/02
LuânTâm
(Trích trong TT”HƯƠNG ÁO”,MinhThư xb,MD,USA.2007, tr.37-38)
CHẬP CHỜN
Tủi hờn bỏ lại sau lưng
Đường tình quanh quất đâu cần trốn ta
Vườn xưa bưởi có còn hoa
Để em ướp tóc mặn mà duyên quê
Áo mây vàng nhuộm bờ đê
Cỏ may quấn quít lối về thực hư
Bao con đường tắt giăng mưa
Lội đồng bắt ốc mò cua ngại gì
Xin đừng giông bão làm chi
Để bàn tay nhỏ không ghi vết hằn
Mây buồn xin chớ che trăng
Để còn được thấy hàm răng ngọc ngà
Chỗ nào cỏ chỗ nào hoa
Chập chờn đom đóm gần xa hẹn hò
Không có sông đâu cần đò
Mà sao lận đận quanh co cả đời
Mai kia hai đứa đi rồi
Còn ai phơi áo trên đồi cỏ non
Tóc tiên gót đỏ môi son
Chỉ còn hạt bụi mỏi mòn lãng quên…
MD.03/16/04
LuânTâm
(Trích trong TuyểnTập Thơ Quốc Gia Hành Chánh,
Cơ Sở Hoài Bảo Quê Hương xuất bản ,CA,USA.2005, tr.150)