DẤU BUỒN HƯ KHÔNG
Trôi sông lạc chợ dấu buồn
Tháng năm thương ruộng nhớ vườn tuổi thơ
Nắng mưa trong đục hững hờ
Lá đau hoa héo khô mơ lỗi thề
Trời cao cũng vẫn trời cao
Cánh chim bé bỏng làm sao tới trời
Ao bèo cá nhỏ rong chơi
Mái tranh nghèo nhớ thương lời mẹ ru
Buồn sương tan áo mây mù
Nắng lên tóc bạc hiền từ mẹ cha
Mênh mông trời đất bao la
Mây bay gió cuốn không nhà tủi thân
Vui gì mà đón chờ xuân
Dù mai mỹ nở trước sân sau nhà
Lang thang hồn bướm xác hoa
Khóc không ra khóc tương cà long đong
Bao giờ lúa trổ đòng đòng
Cá lia thia hết ngóng trông sao trời
Lục bình tím bóng mồ côi
Hoa hiền cỏ dại đổi đời sinh ly
Buồn dâng sóng cuộn vui đi
Bùn lầy nước đọng còn gì đục trong
Lau khô lá nhuộm bụi hồng
Trâu già mòn mỏi đau lòng nhớ rơm
Tóc rơi lạnh gót chân mòn
Tình treo mái ngói Sàigòn lạ quen
Tìm trăng chỉ thấy bóng đèn
Ngán ngao phố thị sang hèn gần xa
Vui gì chợ cũ chợ hoa
Vui gi chợ lớn chợ gà chợ heo
Dế mèn nhớ ruộng buồn hiu
Đêm đêm muỗi khóc dơi kêu ăn mày
Chim lồng cá chậu đầu thai
Thuốc ngon rượu qúy thêm cay đắng buồn
Nửa đời lận đận tha hương
Nửa đời tay trắng tơ vương mắt sầu
Chắc gì còn có kiếp sau
Mà mong giữ mãi áo màu tương tư
Tìm đâu hương cũ người xưa
Mênh mông mây trắng hương thừa hư không ....
MD.07/30/02
LuânTâm

