BẾN MƠ TIÊN BỒNG
BẾN MƠ TIÊN BỒNG
ÁO RÊU XANH
Bỏ cuộc đời rồi người đi đâu
Nghìn măm đất lạnh có chiêm bao
Hay còn vất vưởng theo mây gió
Mưa nắng xương tàn thôi hết đau
Đã lỡ sinh vào cõi phù sinh
Biết đâu đêm tối đâu bình minh
Biết đâu chân thật đâu gian dối
Lủi thủi đường khuya bóng giận mình
Dốc núi bơ vơ gốc thông già
Bốn muà ấm lạnh cũng phôi pha
Chỉ còn chút bụi hồng lưu luyến
Trăng lặn sao mờ chẳng nỡ xa
Tay ngủ trong tay nắng ngọt ngào
Phút giây hạnh phúc tựa chiêm bao
Trăm năm ai hẹn ai lỗi hẹn
Còn nhắc làm chi chuyện kiếp nào
Ai bảo hoàng hôn lắm mộng mơ
Chiều thêm tình tứ dệt thành thơ
Áo bay tóc rối chân chim sẻ
Rồi cũng xa vời cũng hư vô
Nói chi trăm nhớ với nghìn thương
Vườn xưa hoa cũ có còn hương
Hay đã xác xơ mầm khô héo
Như lòng vắng lạnh gửi gió sương
Bên kia cuộc sống thực mơ hồ
Có nghĩa gì đâu chuyện đợi chờ
Mây vẫn vô tình mưa vẫn ướt
Đường con quen thuộc vẫn bơ vơ
Có muốn tìm nhau cũng trễ rồi
Bao nhiêu hờn tủi nước đá trôi
Hoang vu từ độ từ độ vừa quen biết
Ngăn cách từ trong tiếng gọi mời
Nghìn xưa đã có bao biệt ly
Người già đưa tiễn người trẻ đi
Đoạn trường không thể so hơn kém
Kỷ niệm gấm hoa có nghĩa gì
Còn đâu hơi sức để khóc than
Lá thu chết ngộp lối thu vàng
Trời quen đất lạ lòng sương khói
Một chút hương xưa cũng lỡ làng
Bụi mờ sách cũ áo rêu xanh
Còn màu kỷ niệm xin để dành
Cho bướm thơ ngây bay vào mộng
Khóc thương duyên nợ đã không thành
Dấu chân người cũ đã xa xăm
Gió núi mưa rừng chẳng viếng thăm
Sao rơi đêm lạnh thuyến không bến
Tăm cá còn đau bóng chim nằm
Tuổi thơ có mộng có ngọt ngào
Thì xin trả sách cho nghìn sau
Bao nhiêu vinh nhục bao cay đắng
Đã đủ kinh hoàng lạc mất nhau
Trước cũng không mà sau cũng không
Nhẹ nhàng dạo bước vào hư không
Sen vàng huệ trắng lòng mây trắng
Vô tận bềnh bồng như biển sông...
MD.08/10/02
LuânTâm
XANH MÔI
Bàng hoàng áo mới hồn xưa
Chuyện thần tiên đã nắng mưa bụi hồng
Nước trôi tăm cá đau rong
Quê người lận đận biển sông chập chờn
Tuyết hôn chân lạnh vai trơn
Tay no vòng dữ tủi hờn vòng ngoan
Ngẩn ngơ bóng tiếc hoa tàn
Ngậm ngùi vườn sớm lỡ làng ruộng trưa
Gà rừng chào nắng trốn mưa
Sợ đêm giông bão quên chừa gót nai
Buồn xuân nặng gãy cành mai
Thu sương buốt quá sợ bay yếm đào
Cành hồng kiếp trước thanh tao
Gặp nhiều gian hiểm phải rào chông gai
Dã nhân đắc thế lông dài
Thỏ rừng giấu mặt cỏ cây lững lờ
Trùm chăn dại giả thực mơ
Khóm lau bụi sậy nằm chờ bỏ quên
Cờ tàn trắng rụng bôi tên
Núi sông cách trở ai đền tuổi thơ
Biết đâu biển đợi suối chờ
Hang cùng ngõ hẻm gà mờ xin ăn
Trăng tàn lạnh cẳng rớt răng
Thương môi thỏ trắng băn khoăn trăm miền
Tưởng tình tưởng nợ tưởng duyên
Giữa lòng khói lửa dịu hiền còn không
Hết lưng trắng hết gót hồng
Hết hè ôm gối hết đông giả đò
Hết xuân hờn dỗi nằm co
Hết thu nhặt lá vàng đo tình ngồi
Xanh trời xanh biển xanh môi
Cội nguồn nghi hoặc ngại lời mai sau
Hết thấp đất hết trời cao
Gió xoay lòng huyệt gió bào xương da
Đi ngày bầu chửa ra hoa
Về ngày khô cải héo cà cạn tương
Nhang đèn cũng bỏ lư hương
Âm u vách mục thê lương nhện chờ
Bay qua bay lại dật dờ
Thương đom đóm nhỏ dại khờ thiêu thân
Lòng đau rụng sạch tay chân
Lăn hoài trong cõi phù vân ỡm ờ
Ảnh ai mà nhặt lên thờ
Nhìn đi nhìn lại còn ngờ là ta...
\
SÓNG BIỂN TÌNH CA
Sóng biển tình ca hoa tiên điệu
Gót tiên bồng mộng xuân hoa em
Cho anh thơ hứng câu lục bát
Bảy chữ chung hồn hương áo khen
Sóng mắt đa tình thơ ngọt ngào
Nửa thương nửa nhớ nửa yêu trao
Đào nguyên chuyện cũ tiên bồng mới
Mưa hồng kỳ ngộ nắng ca dao
Sóng nhạc xuân hương bao khao khát
Cọng xương sườn núi cấm trái cho
Một nửa của nhau sao ngơ ngác
Hờn mưa giận nắng ghen khôn dò
Sóng tình giông bão căng điạ chấn
Bốn mắt một trời nghiêng thành thơ
Hồng ân liền cánh bay thơ thẩn
Dìu nhau tuyệt đỉnh chiêm bao giờ...
MD.04/15/14
LuânTâm