HƯƠNG NHỚ TÌNH XƯA
Chiều đeo đỉnh tuyết phù sinh
Mây che xanh mặt thương mình khói bay
Đoạn trường thân thỏ mắt nai
Ngựa què xe gãy gọng dài bóng cây
Chiều đeo đỉnh tuyết phù sinh
Mây che xanh mặt thương mình khói bay
Đoạn trường thân thỏ mắt nai
Ngựa què xe gãy gọng dài bóng cây
Chim đi lá đổ bóng gầy
Sang sông hương tóc rơi đầy thuyền hoa
Dế mèn khóc ve sầu ca
Người đi bóng cũng không nhà cỏ hoang
Rừng mưa thay áo dã tràng
Trăng xưa rụng bóng suối vàng ngây thơ
Buồn căng vui trói ỡm ờ
Vai gầy lận đận môi chờ môi mưa
Ngọt ngào hương nhớ tình xưa
Trao hồn đổi xác sao chưa đá vàng
Tình thư yêu dấu chấm than
Cho nên nước mắt vui tràn thương đau
Vườn tiêu trồng lộn dây trầu
Bóng cau trơ trọi bóng sầu vô duyên
Trễ đò tình mất dấu tiên
Dời non lấp biển khùng điên nước tìm
Vớt tăm cá níu bóng chim
Vết thương vết nhớ châu chìm bể dâu
Dù cho áo chẳng còn màu
Còn hương nhóm lửa chiêm bao cũng tình...
MD.01/11/09
LuânTâm

