
EM VỀ HÔN TẾT MỚI THÀNH THƠ
Chờ em tóc rụng trăng ăn tuyết
Chôn bóng tương tư đào đá đông
Tim còn thoi thóp chờ ăn tết
Nhà trống vườn không bếp tro không
Nhớ em hồi nhỏ hiền ngoan lắm
Chỉ đòi nhõng nhẽo với anh thôi
Thèm me thèm kẹo thèm xoài tượng
Vú sữa mãn cầu khế ngọt ơi
Nhớ em tay đói chân khát nhớ
Chung dù chung nón chung áo mưa
Tóc tiên dài ấm hôn mê má
Đường tình hoa nắng cưng đón đưa
Em còn sợ đỉa sợ chuột đồng
Sợ càng cua kẹp ham bắt còng
Đòi nuôi tôm tích nuôi nhái bén
Bị vịt trống cồ ăn khóc ròng
Em thương em tưởng anh Chàng Nhái
Mãn hạn đọa đày sẽ bớt phèn
Biết nói nhiều lời hoa thơm bướm
Ngọt ngon hơn nữa cho cưng khen
Anh cũng tưởng em là Kiểng Tiên
Nên càng gắng học hết dầu đèn
Cho không đến nỗi em thất vọng
Xấu hỗ với bà con xóm giềng
Hồi đó trẻ con mà vui quá
Trái chuối thẻ đường cũng chia hai
Bánh phồng bắp nấu khoai mì nướng
Hai đưá ăn chung mộng học bài
Cho nên có lúc em không ngoan
Cưng em nhiều quá anh đầu hàng
Không dám giận hờn đau kỷ niệm
Than thở làm đau mộng son vàng
Chưa cưới đã thơm quá ngọt ngào
Chung tim tuyệt đỉnh trăng hứng sao
Ru mây dỗ gió hoài thương nhớ
Cũng đành đói bụng chờ rước dâu
Qua bao sóng gió bao bể dâu
Ác mộng đổi đời tưởng mất nhau
Chân trời góc biển sầu lưu lạc
Hồng ân mình vẫn trầu quấn cau
Vậy mà tết đến em đi chợ
Sao không cho anh được đi theo
Cho anh xách giỏ cho em khỏe
Liền cánh liền cành vui sam đeo
Em nói cho anh được nghỉ ngơi
Đã có con trai cưng đưa rồi
Lái xe cũng giỏi hơn anh nữa
Anh chóng ngoan chờ em cưng ơi
Cũng đành khát sữa bú tay thôi
Đứt ruột giả đò vui cưng ơi
Chờ em anh vẫn chờ muôn kiếp
Mà cũng đau lòng sợ hụt hơi
Biết có hay không còn kiếp nào
Mình yêu nhau thực không chiêm bao
Bây giờ không quý không ôm chặt
Nếu lỡ...Mình không thể sống đâu
Thôi đành mài mực buồn thơ thẩn
Ruột tằm có đứt vẫn vương tơ
Hồn thơ anh đã cho em hết
Em về hôn tết mới thành thơ....
MD.01/21/09
(tức ngày 26 tháng Chạp năm Kỷ Sửu)
LuânTâm
Chờ em tóc rụng trăng ăn tuyết
Chôn bóng tương tư đào đá đông
Tim còn thoi thóp chờ ăn tết
Nhà trống vườn không bếp tro không
Nhớ em hồi nhỏ hiền ngoan lắm
Chỉ đòi nhõng nhẽo với anh thôi
Thèm me thèm kẹo thèm xoài tượng
Vú sữa mãn cầu khế ngọt ơi
Nhớ em tay đói chân khát nhớ
Chung dù chung nón chung áo mưa
Tóc tiên dài ấm hôn mê má
Đường tình hoa nắng cưng đón đưa
Em còn sợ đỉa sợ chuột đồng
Sợ càng cua kẹp ham bắt còng
Đòi nuôi tôm tích nuôi nhái bén
Bị vịt trống cồ ăn khóc ròng
Em thương em tưởng anh Chàng Nhái
Mãn hạn đọa đày sẽ bớt phèn
Biết nói nhiều lời hoa thơm bướm
Ngọt ngon hơn nữa cho cưng khen
Anh cũng tưởng em là Kiểng Tiên
Nên càng gắng học hết dầu đèn
Cho không đến nỗi em thất vọng
Xấu hỗ với bà con xóm giềng
Hồi đó trẻ con mà vui quá
Trái chuối thẻ đường cũng chia hai
Bánh phồng bắp nấu khoai mì nướng
Hai đưá ăn chung mộng học bài
Cho nên có lúc em không ngoan
Cưng em nhiều quá anh đầu hàng
Không dám giận hờn đau kỷ niệm
Than thở làm đau mộng son vàng
Chưa cưới đã thơm quá ngọt ngào
Chung tim tuyệt đỉnh trăng hứng sao
Ru mây dỗ gió hoài thương nhớ
Cũng đành đói bụng chờ rước dâu
Qua bao sóng gió bao bể dâu
Ác mộng đổi đời tưởng mất nhau
Chân trời góc biển sầu lưu lạc
Hồng ân mình vẫn trầu quấn cau
Vậy mà tết đến em đi chợ
Sao không cho anh được đi theo
Cho anh xách giỏ cho em khỏe
Liền cánh liền cành vui sam đeo
Em nói cho anh được nghỉ ngơi
Đã có con trai cưng đưa rồi
Lái xe cũng giỏi hơn anh nữa
Anh chóng ngoan chờ em cưng ơi
Cũng đành khát sữa bú tay thôi
Đứt ruột giả đò vui cưng ơi
Chờ em anh vẫn chờ muôn kiếp
Mà cũng đau lòng sợ hụt hơi
Biết có hay không còn kiếp nào
Mình yêu nhau thực không chiêm bao
Bây giờ không quý không ôm chặt
Nếu lỡ...Mình không thể sống đâu
Thôi đành mài mực buồn thơ thẩn
Ruột tằm có đứt vẫn vương tơ
Hồn thơ anh đã cho em hết
Em về hôn tết mới thành thơ....
MD.01/21/09
(tức ngày 26 tháng Chạp năm Kỷ Sửu)
LuânTâm