HOÀNG
HÔN
Hết
hơi hết sức hết hồn
Lẽ đâu
mình đã hoàng hôn thực rồi
Ngày
nào hát dạo rong chơi
Lang
thang khắp nẻo đầy vơi vui buồn
Khi
nắng đẹp lúc mưa tuôn
Bình
minh chim hót ruộng vườn xôn xao
Bao
nhiêu áo đẹp ngọt ngào
Bay
qua bay lại chiêm bao ghẹo mình
Ngẩn
ngơ thương bóng tưởng hình
Chong
đèn hiu hắt nhân sinh bụi nhoà
Bao
nhiêu sóng gió tưởng qua
Ngờ
đâu bể khổ theo ta mấy đời
Bây
giờ mình khóc mình thôi
Kể như
bọt nước nổi trôi cuối dòng
Thân
long đong tình long đong
Cũng
như con cá ròng ròng mồ côi
Khóc
than không thấu đến trời
Đau
thương hờn tủi đứng ngồi thêm đau
Chắc
gì còn có kiếp sau
Lẽ đâu
duyên nợ đi vào hư không
Tóc
thơm dệt mộng tiên bồng
Đêm
đêm thao thức chờ mong xa gần
Hương
thừa áo ngủ phù vân
Nhoà tan
theo gót phong trần bể dâu
Giấu
lưng trắng khoe yếm đào
Cây
non khô lá thương đau nụ hồng
Người
đi cúi mặt chân không
Người
về tuyết ngủ mùa đông quê người
Còn
đâu giọng nói tiếng cười
Cho
trăng ăn mật cháy đồi liêu trai
Xin
cho một sợ tóc dài
Mang
theo đến chốn tuyền đài làm tin
Như
không ta chẳng còn mình
Hay là
sương khói vẽ hình phù du….
MD
01/28/03
LuânTâm
