XIN CHÀO MỪNG BẠN ĐẾN VIẾNG TRANG HƯƠNG ÁO

Thứ Ba, 22 tháng 12, 2009

GN095- Không Còn

KHÔNG CÒN


Tiếng pháo giao thừa đã không còn
Tha hương nhớ Tết cũ Sàigòn
Ở đây tuyết trắng lòng hoang vắng
Người đến người đi lạ nước non

Có phải ta không còn là ta
Hết mừng hết giận hết xót xa
Nửa đời lận đận ôm trang sách
Nửa ở trại tù nửa khóc hoa ...

Bóng tối đã quen quá nhục nhằn
Tội gì mà bắt phải ăn năn
Bao nhiêu gian ác bao cay đắng
Vùi dập tự do giết công bằng

Người hiền không thể lên cầm quyền
Có lẽ nghìn xưa có phép tiên
Cho nên minh chúa còn có thể...
Giờ biết tìm đâu chút bình yên ?

Sắt đá chạm nhau lửa khởi đầu
Bao nhiêu mồi lửa vốn không màu
Lửa làm biến đổi đen thành trắng
Trắng cũng thành đen biển hận sầu !

An bình thực sự có hay không
Sự thực chỉ là chuyện viễn vông
Bao nhiêu người chết oan chết ức
Xương thịt không còn hồn long đong

Nhân loại lao vào cuộc bể dâu
Con đường hoa nắng chẳng còn đâu
Tìm hoa chỉ gặp toàn mồ mả
Góc bể chân trời đau nhớ nhau !

Nhờ gió nhờ trăng nhờ mặt trời
Nhờ hoa nhờ bướm nhờ mưa rơi
Hay nhờ dòng nước nhờ sương khói
Nhắn gửi cùng nhau cố giữ lời...

Lời cũng đã tàn như trăng xưa
Em đau lội tuyết lạnh mấy mùa
Anh buồn cạo giấy tay không máu
Tình nắng khô mưa chết đón đưa

Chim non khôn lớn cũng bay xa
Chỉ còn trơ trọi mấy khóm hoa
Xứ người hoa vốn không tình điệu
Sương sớm nắng chiều ta mất ta !

Nhắc chi bến nước với dòng sông
Em đem áo trắng đổi áo hồng
Bên trời khói lửa không còn áo
Tro cũ tàn phai tủi bếp hồng....

Giấc ngủ hết thơm hết ngọt rồi
Anh như cây cải muốn về trời
Trốn đời bỏ mặc tình rau đắng
Chỉ tội rau rau răm phải chịu lời...

Con cóc trong hang cũng có nhà
Buồn thì nương náu vui nhảy ra
Thành thơ con nít đều quen biết
Có lẽ nó còn đỡ hơn ta !

Quán trọ còn không sao lang thang
Về đâu cứ vượt suối băng ngàn
Cuối đường tay trắng thành xương trắng
Thương tiếc bao nhiêu cũng muộn màng !

Bao nhiêu đường cũ đã đi qua
Đường mới lạ lùng sợ quỷ ma
Loanh quanh chân lạnh thân tàn tạ
Sau trước hư không hết tuổi già...

MD.03/19/04
LuânTâm

Thứ Tư, 16 tháng 12, 2009

GN094- Ăn Hoa

Ăn Hoa

non mòn biển cạn yêu uống ma
trời xa đất lạ nắng mưa nhà
mây tan gió biến tình ngang trái
mặc sương tắm gió nhớ ăn hoa...


Mai kia ăn khói ngủ bùn
Hồn không lòng trống tơ trùng phím bay
Ngày chết đuối đêm đầu thai
Lọt lòng phố cũ tóc dài cỏ hoa
Tay sương sớm chân chiều tà
Tưởng quen bỗng lạ tưởng xa bỗng gần
Xác tàn pháo lạnh đường xuân
Gường tre chiếu rách cũng cần đỡ lưng
Sâu xanh bọ đỏ tranh phân
Chuyển mình đất lạ hoá thân che trời
Cười mình chưa đủ thôi nôi
Ăn hoa ăn cả nắm xôi thằng Bờm
Bắt con tép thả con tôm
Vùi đầu ấm bếp tro rơm mộng hồng
Nước phèn nước đục nước trong
Xuôi lòng biển cạn ngược lòng sông sâu
Mộng cuối lỡ thèm mộng đầu
Môi tươi quá đói áo màu quá no
Thẹn thùng mưa nhỏ nắng to
Viết chì viết mực quanh co chữ nghèo
Dấu tình dấu nghĩa dấu yêu
Có như không có hẹn chiều thề trưa
Không tin Phật cũng đi chùa
Gót hồng guốc đỏ yêu bùa cũng thơm
Tàn nhang khép cửa dấu chơn
Lời kinh bỗng nghẹn công ơn sinh thành
Lòng người lòng đất lạnh tanh
Gánh sầu lắp bể khổ giành đường đi...

MD 21/05/06
LuânTâm

GN093- Lối Nầy

Lối Nầy

cuối đường mưa mất dấu buồn
tóc rơi trắng gối lệ tuôn lạnh giường
trăm năm cánh hạc mù sương
nghìn năm trăng lẻ còn vương hận tình?


***

Kẻ trước người sau qua lối nầy
Không còn giọt nắng tắm màu mây
Vương tình gió thoảng cành ru lá
Trả hết tương tư dấu đoạ đày !

Giận hờn thương nhớ cũng như không
Người bỏ người đi có đau lòng
Cát bụi nghìn xưa không chừa dấu
Nghìn sau bèo bọt vẫn long đong

Hẹn rồi lỗi hẹn mấy mùa xuân
Chẳng lẽ oan khiên hay nợ nần
Ruộng khô vườn cháy rừng không suối
Khói lửa tàn… dâng biển nhục nhằn !

Trời đất vô tình mộng vỡ tan
Bờ kia bến nọ cũng hoang tàn
Vòng tay tình tứ quên rồi nhớ
Thuyền lạnh không về đón bóng trăng!

Không cần trốn chạy không quanh co
Đầm ấm thực hay chỉ giả đò
Sợ gió đông về đêm đơn lẻ
Hôn chân nũng niụ áo học trò…

Buồn vui lẫn lộn lệ bỗng trào
Biết đến bao giờ lại gặp nhau
Hay không duyên nợ tình hư ảo
Góc biển chân trời thêm xót đau!

Nước chảy qua cầu nước ngược xuôi
Qua bao sông suối bao núi đồi
Qua lòng đất lạnh nghìn năm cũ
Bóng chim tăm cá cũng mồ côi !

Trước áo không màu sau chân không
Lửa mê gió gọi trăng ẵm bồng
Mai hoa lửa hoá thân hoa tuyết
Gió vẫn tìm trăng hôn trắng hồng....

MD 12/12/03
LuânTâm


GN092- Chết Khát Ngọt Ngào

CHẾT KHÁT NGỌT NGÀO

Nắng chiều lạnh gọi lửa đêm
Trắng lưng hồng gót chờ khen hôn mừng
Buồn yêu tóc rối vai trần
Môi khô lưỡi cháy tủi thân dịu dàng
Suối ngầm đào đất soi hang
Thèm mưa thôi cũng dã tràng leo cây
Giận hờn gió áo hết bay
Vòng eo thao thức chân dài thương đau
Bóng nai khát sữa chiêm bao
Mây đưa trăng đón ngọt ngào tắm hương
Thơm nằm nghiêng mộng trôi giường
Nói không thèm khóc chỉ buồn chơi chơi
Mà sao nước mắt ngập trời
Bỏ ăn bỏ uống đứng ngồi khùng điên
Tĩnh tâm chết khát thêm phiền
Rong chơi biển hát tình tiên đèo bồng
Tay cát trắng chân bụi hồng
Dấu hôn tiền kiếp cầu vòng tử sinh
Ru hoa dỗ cỏ cưng mình
Khói sương choàng áo chung tình sam đeo....

MD.09/11/07
LuânTâm

Thứ Bảy, 5 tháng 12, 2009

GN091- Mai Sau

MAI SAU

Lang thang mây trắng cuối trời
Ta đi thơ thẩn tìm nơi nhẹ nhàng
Biết đâu địa ngục thiên đàng
Dạo chơi mà vẫn xốn xang nỗi mình
Lênh đênh mòn mỏi bóng hình
Chiêm bao mấy độ phù sinh đã tàn...
Áo thu xa lạ ngỡ ngàng
Mắt thu xa vắng lỡ làng tóc bay
Trăm năm mấy tiếng thở dài
Nghìn năm gối lạnh hương phai não nùng
Ta đi vào cõi mịt mùng
Mò trăng đáy nước điên khùng khóc hoa
Trách trơi? Trách đất? Trách ta?
Vô duyên chỉ tại sinh ra muộn màng
Ngày xưa tiên xuống trần gian
Cùng người hò hẹn đá vàng..thành thơ!
Ngựa xe áo mão hững hờ
Bao nhiêu tình sử còn chờ nghìn sau!
Bây giờ hoa bướm xôn xao
Khơi trong rạn đục biết sao diễm tình
Ta đi tìm ánh bình minh
Chim non tập hót mắt nhìn ngây thơ
Cành hoa trắng đến không ngờ
Tưởng như áo cũ mắt mờ đau thương
Xin cho một chút dư hương
Mai sau dẫn lối đưa đường gặp nhau...

MD 12/21/02
LuânTâm

GN090- Loanh Quanh

Loanh Quanh

Ngũ quên vách núi ven rừng
Ngũ quên cát bụi đầy lưng đầy đầu
Ai thương ai nhớ mình đâu
Bốn phương mờ mịt một màu vô tri
Lối xưa rêu đã xanh rì
Thú hoang tuyệt giống còn gì... tới lui!
Xương tàn cát bụi nổi trôi
Lang thang đói lạnh bên trời cô đơn
Còn gì để tủi để hờn
Mai sau gió thoảng từng cơn điêu tàn
Còn gì để khóc để than
Không duyên không nợ dở dang cũng đành…
Cần chi rượt bắt loanh quanh
Tàn hơi xin hãy để dành trối trăn
Đêm nào mộng vỡ sao băng
Tuyết đau đất khách nhớ trăng quê nghèo...

MD 09/09/02
LuânTâm


GN089- Sao Chưa Thấy Về

SAO CHƯA THẤY VỀ

Tìm đâu một chút nắng xuân
Hương xưa hoa cũ...bâng khuâng quê người!
Trăm năm ai khóc ai cười
Nghìn năm lận đận nổi trôi đau lòng
Bốn mùa thương nhớ long đong
Làm sao gót đỏ môi hồng không phai
Sương khuya lạnh tiếng thở dài
Nhớ hoa mai nở tháng ngày quê hương
Chân nào in dấu ruộng vươn
Áo nào theo gió gửi hương ân tình
Nón nghiêng dấu chuyện chúng mình
Tóc bay xao xuyến mắt nhìn xôn xao
Trời quá cao người quá cao
Lênh đênh bể khổ làm sao hẹn hò
Nụ cười nào để dành cho
Mai sau màu áo học trò còn không
Mây xưa trăng cũ bềnh bồng
Tóc không bay nẻo bụi hồng cũng đau!
Tưởng như mới gặp lần đầu
Thướt tha ao trắng mắt sầu nghìn năm
Hờn mưa tủi nắng âm thầm
Lỗi thề hay chỉ lỡ lầm giận nhau
Mịt mờ đường trước ngõ sau
Vui buồn vẫn nhớ từng màu áo xưa
Đau lòng nắng hạn trông mưa
Hẹn hay không hẹn sao chưa thấy về….

MD 11/21/02
LuânTâm