XIN CHÀO MỪNG BẠN ĐẾN VIẾNG TRANG HƯƠNG ÁO

Thứ Sáu, 23 tháng 4, 2010

HB -086 NGỌT NGÀO GIÓ THOẢNG MÂY TRÔI

NGỌT NGÀO GIÓ THOẢNG MÂY TRÔI


Thương vay đã khóc mướn rồi

Ta về tay trắng không lời chiêm bao

Mặc nghìn trước mặc nghìn sau

Ngày qua đêm tới ra sao cũng đành

Chân không lòng đất an lành

Nhẹ nhàng thoát xác rêu xanh vỗ về

Mặc bến giác mặc bờ mê

Đi không cũng tốt có về cũng vui

Ngọt ngào gió thoảng mây trôi....


MD.06/01/09

LuânTâm

Thứ Năm, 22 tháng 4, 2010

HB - 086 Đen Tối

Đen Tối


Thôi đã hết thơm ngọt hôn cưng

Người đi mang hết cả mùa xuân

Bây giờ ta sống như người chết

Hết đất trồng cây hết núi rừng!


Kỷ niệm còn nguyên tiếng hát buồn

Gió kêu cành lá khóc hoàng hôn

Mây hồng in bóng bao hò hẹn

Cũng vỡ tan thành mưa tiếc thương!


Sống gượng sống hờ sống ăn năn

Trả cho xong hết những nợ nần

U mê vay mượn từ muôn kiếp

Mong được nhẹ nhàng theo bóng trăng...


Hương đã tàn lửa cũng biệt tăm

Đường đi đen tối đau nghìn năm

Mai sau có nhớ xin thương xót

Một bóng chim bay đứt ruột tằm….


MD 10/09/02

LuânTâm

HB -0 85 DẾ KHÓC VE SẦU

DẾ KHÓC VE SẦU

Muốn được lên non phơi bóng mình
Xem người xưa luyện thuốc trường sinh
Phù du chấp cánh mơ thành bướm
Bỏ lại vườn hoang những bóng tình !

Khóc người lưu lạc hay khóc tôi
Bao năm oan ức quá quen rồi
Mà sao nước mắt còn giông bão
Ngập núi ngập sông nợ vẫn đòi !

Cõi buồn không nỡ xa cõi đau
Đêm tối lần mò vẫn gặp nhau
Dù mau dù chậm đều tan nát
Sâu thẳm kinh hoàng lạnh trước sau !

Khóc than chi để thêm đau lòng
Mai kia cũng chỉ hai tay không
Đò con lạc bến sông ly biệt
Quanh quẩn đi về ai nhớ mong ?

Nghe gió nghe mưa nghe nắng tàn
Người đi người đến giành xe tang
Bao nhiêu trăng mật bao tình tứ
Cũng sẽ không còn trong khói nhang !

Tiếng dế nỉ non khóc ve sầu
Nát lòng chôn bóng lạnh mưa ngâu
Còn bao nhiêu chuyện tình mê đắm
Chỉ để làm quà cho kiếp sau ?

Muốn bước mà chân chẳng nghe lời
Muốn bò mà gối muốn nghỉ ngơi
Thôi ! đành thanh thản ôm lòng đất
Mối trùn sâu bọ đến cùng chơi !

Bỏ cuộc chơi rồi biết về đâu
Tình tan áo rã bóng thương đau
Trăng xưa lạc lối quên đưa gió
Quên hẹn đầu thai quên nguyện cầu....

MD.10/26/08
LuânTâm

HB -084 ĐỂ TRẢ LỜI CON

ĐỂ TRẢ LỜI CON

Thương tặng ba con Phan Việt Minh Thư (ThưThư) & Phan Việt Anh Thư (MinhMinh)

& Phan Việt Thiên Thư (ThanhThanh)

Tôi làm thơ để tôi chơi
Tôi làm thơ để trả lời con tôi
Khi đi khi đứng khi ngồi
Cha con đuà giởn lời lời nên thơ
Nhân gian tăm tối mịt mờ
Xót thương thân nhện giăng tơ lỡ làng
Tôi còn gượng uống gượng ăn
Thương con thương vợ chiều tàn lỡ chơn
Tôi như chết đuối chưả chôn
Hư không thân ốc mư
ợn
hồn trôi sông
Tàn hơi lặn hụp ngược dòng
Kể chi dâu bể mênh mông thuyền sầu
Người về đâu tôi về đâu
Bốn phương u uất một màu vô tri
Gió mưa tôi chẳng ngại gì
Tuyết rơi tôi vẫn cứ đi một mình !
Cần chi đợi nắng bình minh
Cần chi lưả ấm mắt tình môi thơm....
Tôi như cành mục ổ rơm
Muà đông quê Mẹ cháo cơm vui buồn
Như cỏ ruộng như rêu vườn
Mình vui vẫn thấy sắc hương tuyệt vời
Ngày xưa cá nước chim trời
Tự do chung sống thảnh thơi nghiã tình
Không ai chia biệt trọng khinh
Tôi như bong bóng linh đinh giữa vời
Không ai cần không ai mời
Cần chi mỏi miệng nói cươi với ai
Thơ ngây mộng ngắn mộng dài
Cuối cùng nhắm mắt xuôi tay cũng đành!
Tiếc chi mây trắng trời xanh
Tiếc chi sương khói xây thành hư không
Đường sầu lưu lạc gai chông
Đường tu mòn mỏi mà lòng chưa yên !
Ngậm ngùi mắt Phật áo Tiên
Thơ không còn chỗ bình yên để dành
Mai sau lá có xa cành
Chim trời ơi…chớ bay quanh nỗi buồn
Xin cho nắng đẹp sân trường
Xin cho hoa bướm con đường con đi
Tiễn đưa cũng chẳng ích gì
Nghìn thu đất lạnh xanh rì dấu rêu
Khóc bao nhiêu tủi bấy nhiêu
Hồn thơ phảng phất gió chiều hôn con...

MD.03/02/04
LuânTâm


Thứ Tư, 21 tháng 4, 2010

HB -083 BÌNH THỦY TƯƠNG PHÙNG (1)

BÌNH THỦY TƯƠNG PHÙNG (1)

Em hoạ mi anh ve sầu lận đận
Bình thuỷ tương phùng còn tưởng chiêm bao
Hồn quê hương cũ hoa xưa mưa bướm
Áo trắng mây hồng suối tím ca dao

Không son phấn đầu môi trôi chót lưỡi
Nếp nhà tranh nết đất hương phù sa
Thương Cha Mẹ cải trời hơi đắng đất
Hương tình quê bếp ấm hoa khổ qua

Tóc em dài vòng lưng thơm thơ thẩn
Bướm hết hồn ong run rẩy ướt mơ
Sen trắng cao sang gìn vàng giữ ngọc
Đêm hoả châu ngày bom đạn chực chờ !

Ngọn cỏ nhỏ gió đuà sương tan khói
Gốc tre non giông bão cũng may còn
Rụng rún bầu đứt đọt trầu mắc cỡ
Nép vào nhau chung áo ấm bông gòn...

Sầu khách địa áo cơm dư sợ mỡ
Nghẽn mạch tình thơ dại hết thơ ngây
Anh điên điển em mọng dưà dâu ngọt
Cầu thơ thơ gội tóc hứng thơ bay...

Bờ lãng du bến viễn vông bóng khói
Đường thương vay ngõ khóc mướn hụt hơi
Trăng hẹn biển sao thề non chết đói
Vườn hoa tiên duyên kỳ ngộ thành thơ...

Không tay phù vân không chân phù thuỷ
Có môi mưa có nắng mắt hoa mưa
Vòng núi lửa thơ ngây trào hương sưã
Nâng hoa cưng lên ngôi báu còn chưa....

Ngọt ngào tình tứ hơn xưa
Hơn mơ hơn thực bốn muà tràn xuân...


MD.07/09/09
LuânTâm


(1) " Bình thuỷ tương phùng" :Nghĩa đen :" Bèo nước gặp nhau ". Nghĩa bóng chỉ vệc hai người gặp nhau nơi đất khách quê người.Người ta cũng thường dùng tiếng " bèo nước" để nói về cuộc gặp gỡ giữa đôi tình nhân .Cho nên trong truyện Kiều có câu:
"Mới hay bình thuỷ tương phùng
Khát khao đã thoả tấm lòng bấy nay "
(Theo GS.Trịnh Vân Thanh ,"Thành Ngữ Điển Tích Danh Nhân Từ Điển, Đại Nam xb,CA.USA.1966,tr.66-67)

Thứ Ba, 20 tháng 4, 2010

HB -082 CHIỀU TÀN

CHIỀU TÀN

Nắng chưa buồn ngủ giởn cành tre

Đồng lúa xanh non gọi gió về
Bao nhiêu mây trắng tan thành khói
Hương tóc hương hoa quyện áo hè

Hàng cây ngơ ngác đón sương rơi

Lá chuối đong đưa thật lả lơi
Chút bụi hoàng hôn còn e ngại
Đêm về thêm nặng bóng đơn côi

Lạnh từ ngõ vắng lạnh vào tim

Sông núi mờ xa khuất nẽo tìm
Hư thực dòng đời đau chìm nổi
Chong đèn mờ tỏ khóc thâu đêm

Sao cũ trăng xưa nhớ muộn màng

Nơi nào hò hẹn thêm dở dang
Nơi nào thương nhớ đành quên lãng
Hoa đẹp rồi hoa cũng úa tàn !

Trách chi dòng nước quá vô tình

Gặp gỡ chừng như nợ ba sinh
Có phải vụng tu từ muôn kiếp
Nên không buộc nổi chiếc thuyền tình ?

Nhớ tiếc bình minh nhớ tiếng chim

Nhớ tia nắng ấm đẹp dịu hiền
Tuổi thơ hoa bướm say màu áo
Giấc ngủ ngọt ngào mơ gặp tiên!

Quay cuồng danh lợi cũng khói mây

Bóng xế đường chiều cũng xuôi tay
Cho dù cõi tạm hay cõi thực
Cũng đã quá nhiều chuyện đắng cay !

Giọt nắng mong manh qúy vô cùng

Biết đau vô thủy đâu vô chung
Cỏ cây còn muốn nuôi mầm sống
Sỏi đá buồn vui bước ngập ngừng

Ngọc nát châu chìm tự nghìn xưa

Than trời trách đất mấy cho vừa
Thì thôi...trong đục là nhân thế
Thanh thản mà đi mặc gió mưa....

MD.04/10/02

LuânTâm

HB -081 BONG BÓNG

BONG BÓNG

Hạt giống mồ côi ôm bùn đen
Âm thầm nhẫn nhục ngoi đầu lên
Bốn muà sỏi đá không mầm sống
Mê mỏi trông chờ giọt sương đêm

Tự sinh tự diệt không nhà thương
Nắng lửa mưa dầu hết náu nương
Vào hồn hoa cỏ hồn sông núi
Trôi nổi nghìn năm bóng đoạn trường !

Có hạt tình buồn tự nghìn xưa
Vén mây chung thuỷ vạch yêu buà
Hoài công tu luyện tham thiền đói
Không mắt không môi cũng chịu thua !

Buồn chôn người buồn núi chôn sông
Người đi ngươi đến bến mòn gông
Trói tay trắng mộng xanh môi lưả
Đom đóm cò ma khóc lộn sòng !

Bờ mê bến giác mãi song song
Vô tận lòng đau sụp hầm chông
Không bao giờ gặp không hò hẹn
Con tim thơ dại chết trôi sông !

Người đã đi xa trăng không thề
Đường xưa lối cũ hết hồn quê
Trời mưa bong bóng hôn gót lạnh
Tay nhớ run chân đòi ăn thề...

Cát cũng sẽ tan rồi bụi còn không
Dấu yêu dấu nhớ trắng quên hồng
Dấu răng tuyệt đỉnh trời dâng hiến
Còn giữ hương tình nhớ viễn vông...

Hai mảnh hồn đau trôi về đâu
Vực đen ? Điạ ngục ? Bóng tinh cầu ?
Ngậm đắng nuốt cay cười lưu lạc
Bóng lạnh gục đầu hôn nghìn sau ...

Người đã đi rồi ta có không
Quê hương trong mộng tưởng hoài công
Lang thang mòn mỏi không nguồn cội
Buồn nhớ dời non đau lấp sông...

MD.10/08/08
LuânTâm