MỎI MÊ
Mộng đầu ru dỗ khối tình con
Lời ca sao nỡ bỏ môi son
Những đường mưa nắng hoa chờ áo
Bướm chết thèm hôn điệu SàiGòn ?
Chiếc lá hư không rụng mặt hồ
Cá con ngơ ngẩn tưởng ghe to
Giọt nắng thẩn thờ trôi theo sóng
Vào lòng đất Mẹ gọi hồn thơ !
Ngày ngủ mỏi mê thao thức đêm
Mưa sầu tiền kiếp mưa lãng quên
Những vòng oan trái đường ngăn cách
Kẻ ở người đi tuổi mất tên !
Vó ngựa chiến chinh cuốn cờ tàn
Cháy lòng chinh phụ nuốt lửa than
Bơ vơ tần tảo nuôi con Mẹ
Nắng bạc tóc sầu gió xương tan !
Lạnh những đường hoa cháy xe hoa
Đôi bờ cỏ uá dấu vịt gà
Tép riu nhái bén hồn rong biển
Bóng lạnh tàn hương khói cơm nhà !
Trôi trong sương sớm trong nắng chiều
Chưa dám vào đêm mộng học yêu
Chợt nghe ly biệt tràn chăn gối
Trăng rụng sao mờ bóng tịch liêu !
Cánh chim trốn tuyết gặp bão về
Gãy cánh phù du lỗi hẹn thề
Vĩnh biệt trời xanh nghìn năm cũ
Xương tàn đất khách hồn về quê ?
Còn xác hoa nào thơm nắng xuân
Không tan theo giông bão điên khùng
Cho dòng nước cũ ôm hình bóng
Gửi chút hương xưa nhớ thẹn thùng ?
Những núi tương phùng suối biệt ly
Rừng thơm tình điệu biển tình si
Mò trăng đáy nước tìm hương áo
Hương tàn áo rã khóc người đi ?
Nước bạc rong vàng cá xanh môi
Dòng sông tóc gội nhớ thương ơi !
Sao chiều không gió trưa không nắng
Dây đứt diều rơi bóng hụt hơi....
Từng bước lẻ loi hồn bơ vơ
Gió qua khe núi bỗng dại khờ
Quanh co bay khắp từng hang động
Tìm tiếng sông hồ thăm tuổi thơ
Bóng cũ trăng xưa chôn biển sầu
Ruợu thề không thể uống đưa dâu
Bên đường hư ảo lòng vô định
Mộng cũng không thơm hết áo màu....
MD.01/12/06
LuânTâm
Thứ Hai, 24 tháng 5, 2010
HB -143 MỎI MÊ
HB - 142 LIỀN CÁNH
LIỀN CÁNH
Có một nòi tình rất kiêu sa
Không buà không phép : thiên hương hoa
Nghìn năm kết ngọc màu tri kỷ
Giông bão diễm tình sử hoan ca
Từ thuở đất trời chưa trầu cau
Chưa rừng chưa núi chưa bể dâu
Chưa cây chưa cỏ chưa đao kiếm
Mình đã chết thèm thương... không đau !
Môi chẳng rời môi lòng chung lòng
Quên ăn bỏ uống suối tràn sông
Hứng hoa nâng cỏ thơm đồi mộng
Mưa nắng tình sôi trắng quyện hồng !
Vẫy bút nghiêng thành cõng thơ tiên
Rừng văn trận bút trốn lụy phiền
Mình đau không đất ta không nước
Nghìn kiếp luân hồi yêu còn nguyên...
Bão lửa không ngăn tuyết không chia
Đôi chim huyền thoại tắm trăng khuya
Căng tình dỗ mộng đeo non cấm
Hôn mê liền cánh chém không lià....
MD.03/03/08
LuânTâm
HB - 141 ĐẮNG CAY
ĐẮNG CAY
Bao nhiêu đường đã đi qua
Bao nhiêu bến chẳng cho ta gặp người
Sao không để lại nụ cười
Để dành an ủi một đời lang thang
Rưng rưng tiếng hát cung đàn
Đêm đêm thao thức mơ màng bóng ai
Dặm buồn đom đóm thôi bay
Sương giăng mờ mắt vòng tay lạnh đầy
Rượu buồn chưa đủ đắng cay
Thuốc buồn chưa đốt khói bay hững hờ
Đất lành chim đậu nhởn nhơ
Mà sao hoa héo cuối bờ thân quen
Ngày xưa cùng sách cùng đèn
Chung trường chung lớp hờn ghen…làm hoà…
Bây giờ đã mất quê nhà
Lênh đênh biển thẳm non xa mịt mùng
Hết vui chung hết sầu chung
Chỉ còn kỷ niệm vô cùng xót đau…
Tình nào dành để mai sau
Nợ nào dành trả cho nhau mộng hồng
Thương mênh mông nhớ mênh mông….
Hay là hoa chết ngập lòng hoang vu
Hay là nắng bỏ rừng thu
Hắt hiu xác lá ngục tù mắt nai
Mưa đau tóc ngắn tóc dài
Nắng đau gót nhỏ gió bay áo buồn
Không đường hoa không sân trường
Chỉ còn cỏ úa ven đường lạ quen
Không trăng sao không ánh đèn,
Trước sau đen tối…sang hèn gặp nhau!
Nghìn năm đất lạnh không màu
Biết đâu trong đục mai sau mà chờ
Nghẹn ngào tìm lại vườn thơ
Chỉ nghe lá rụng cuối bờ biệt ly
Không kẻ ở không người đi
Rêu xanh áo ngủ rèm mi điêu tàn….
MD 01/17/04
LuânTâm
HB - 140 BONG BÓNG CÔ ĐƠN
BONG BÓNG CÔ ĐƠN
Có những ngày xuân không cành hoa
Tuyết chưa từ biệt chân không nhà
Đường xa bóng cũ mờ sương khói
Lòng bỗng hoang vu bỗng lệ nhoà!
Hoa bướm tàn phai nợ không duyên
Làm sao quên được bóng tình tiên
Bao giờ biển cạn non mòn hết
Hơi thở không còn tình còn nguyên…
Chẳng biết người xưa cũng tủi hờn
Như mình bồng bong bóng cô đơn
Bên bờ vực thẳm tìm chân lý
Suối cạn không nguồn rêu sạch trơn...
Cát bụi đá đau đâu biết gì
Xé rào tử biệt vớt sinh ly
Quanh co trốn chạy vòng oan trái
Cuối nẻo hôn mê bóng lỡ thì….
MD 01/24/03
LuânTâm
HB - 139 DẤU BỤI HỒNG
DẤU BỤI HỒNG
Còn đây một chút ngây thơ
Trăng tròn trăng khuyết cuối bờ lau khô
Còn đây một chút tình thơ
Hoa trôi bèo giạt nhấp nhô giữa dòng
Còn đây một chút bụi hồng
Tháng năm nặng trĩu đôi lòng quạnh hiu
Còn đây một chút nắng chiều
Bóng ai lãng đãng ít nhiều nhớ nhung
Còn đây một chút não nùng
Chiều đông tuyết phủ lạnh lùng cỏ cây
Còn đây một chút lưu đày
Nhắc làm chi những tháng ngày thương đau
Còn đây một chút nghẹn ngào
Công ơn cha mẹ làm sao đáp đền
Còn đây một chút hương đêm
Lá ru hoa ngủ gió mềm đưa trăng
Còn đây một chút băn khoăn
Bướm hoa đói mộng xin ăn hương thừa
Còn đây một chút nắng trưa
Tiếng gà thôn vắng võng đưa mẹ hiền
Còn đây một chút tình tiên
Trường sinh bất tử ai tìm uổng công
Còn đây một chút chuyện lòng
Nghìn năm chết đuối bềnh bồng tóc ai
Còn đây một chút dấu giày
Rêu phong kỷ niệm tháng ngày thương yêu
Còn đây một chút nắng chiều
Quê hương sương khói bao nhiêu lệ mờ
Còn đây một chút ngây thơ
Cho con dệt mộng dệt mơ quê người
Còn đây một chút vui tươi
Tiếng con đầm ấm rạng ngời sắc hương
Còn đây một chút sân trường
Áo ai trắng quá trời thương quên về
Còn đây một chút hôn mê
Lá buồn chim lạnh não nề cành khô
Còn đây một chút tình cờ
Lòng run bước lạc thẩn thờ áo bay
Còn đây một chút tỉnh say
Biết đâu trong đục biết ai vẹn toàn
Còn đây một chút lộc non
Mùa xuân quê cũ có còn áo hoa
Còn dây một chút gần xa
Thương ai lận đận tuổi già tủi thân
Còn đây một chút nợ nần
Bút nghiên chi nữa tội thân hao gầy
Còn đây một chút bóng mây
Hẹn ai kiếp trước sum vầy kiếp sau
Còn đây một chút lệ trào
Hồn thương xác nhớ chiêm bao không thành ...
MD.09/12/96
LuânTâm
Chủ Nhật, 23 tháng 5, 2010
HB - 138 Khô Hoa
Khô Hoa
Chìa vôi hát dạo xanh vườn
Cò ma lầm lũi ăn sương lội bùn
Mưa chiều nắng sớm chôn chân
Cơm khê cháo khét thương thân tương cà
Đường gần đói đường no xa
Sợ nhang khói lạnh ông bà lòng đau
Ngậm ngùi cắt rún chôn nhau
Nhện con rách lưới hàng rào buồn thưa
Vàng hoa nắng bướm đời xưa
Điệu ru nước mắt buồn trưa cỡi bò
Trầu tàn cau cũng chết co
Chó già mèo trẻ giả đò chung vui
Cười như khóc khóc như cười
Tre tàn măng mọc mồng tơi gió đùa
Buồn trôi cuối neo sao thưa
Trăng non hờn dỗi đón đưa lục bình
Gội đầu thơm tóc ba sinh
Cánh hoa chùm gửi tội tình gai chông
“Gió đưa gió đẩy về rẫy ăn còng
Về sông ăn cá về đồng ăn cua” (1)
Bùn lầy nước đọng chào thua
Chân phèn má nám bốn mùa môi khô
Hồn bìm bịp xác gà mờ
Tình quê rau má đợi chờ xanh xương
Khóm lau bụi cỏ cuối đường
Cũng cần hơi mát giọt sương đêm hè
Măng chết yểu rễ khóc tre
Đôi bờ bom đạn lỗi thề
Gìn vàng giữ ngọc bốn bề phèn chua
Gió trêu tàu chuối lá dừa
Nằm em đếm lá vàng xưa học trò
Hồng hoa trắng bướm hẹn hò
Nắng tình hôn má thèm đo tóc dài
Người rau đắng kẻ cỏ may
Chân đê ngăn nước luống cày chia rong
Hang cua hang ếch hang còng
Không nơi nương náu uổng công cải trời
Đau lòng bèo giạt hoa trôi
Thương em đứt ruột đổi đời khô hoa…
MD 09/06/07
LuânTâm
1) Câu hát ru em