Thứ Năm, 7 tháng 10, 2010
HB-266 CHẾT KHÁT
Nắng chiều lạnh gọi lửa đêm
Trắng lưng hồng gót chờ khen hôn mừng
Buồn yêu tóc rối vai trần
Môi khô lưỡi cháy tủi thân dịu dàng
Suối ngầm đào đất soi hang
Thèm mưa thôi cũng dã tràng leo cây
Giận hờn gió áo hết bay
Vòng eo thao thức chân dài thương đau
Bóng nai khát sữa chiêm bao
Mây đưa trăng đón ngọt ngào tắm hương
Thơm nằm nghiêng mộng trôi giường
Nói không thèm khóc chỉ buồn chơi chơi
Má sao nước mắt ngập trời
Bỏ ăn bỏ uống đứng ngồi khùng điên
Tĩnh tâm chết khát thêm phiền
Rong chơi biển hát tình tiên đèo bồng
Tay cát trắng chân bụi hồng
Dấu hôn tiền kiếp cầu vòng tử sinh
Ru hoa dỗ cỏ cưng mình
Khói sương choàng áo chung tình sam đeo....
MD.09/11/07
LuânTâm
HB-265 HOA BƯỞI HOA CAU
Giọt buồn không thể chia tay
Giọt vui ngơ ngẩn gót nai mắt mèo
Anh gió níu em trăng đeo
Cỏ may mắc cỡ chống chèo có không
Lia thia khát nắng lên đồng
Chim chìa vôi đói hát rong đổi mùa
Vườn khô ruộng cháy đòi mưa
Về em môi nắng ngủ trưa sôi tình
Suối tràn xuân mộng ba sinh
Cười em ong mật khoe mình lưng ong
Rừng thiền thao thức mê sông
Khai hoa nở nhụy đơm bông cải trời
Trăm thương ngàn nhớ cho lời...
Trăng non hờn dỗi núi ngồi tắm cây
Trôi trong biển nhớ mềm say
Tình thư tình sử tóc mai tình cờ
Ôm kinh sử hôn văn thơ
Cuối trời lưu lạc đội mồ kỳ duyên
Dỗ dành gối sách mơ tiên
Quên đau ngả ngựa dỡ điên dỡ khùng
Cảm ơn em chẳng ngại ngùng
Cho tình cho nghiã muối gừng cháo rau
Bồ câu tình điệu nôn nao
Sam đeo nghẹt thở xé rào văn minh
Yêu chân kinh thương thánh kinh
Đùa thơ giỡn nhạc nghiêng mình rước dâu
Mê hồn hoa bưởi hoa cau
Dịu dàng khế ngọt mãn cầu(1) sầu riêng
Thơm thơm dáng ngủ khoe duyên
Cưng cưng chăn gối...tiên tiên nghìn đời...
MD.02/08/08
LuânTâm
(1): "mãn cầu" :Tác giả cố ý viết chữ "mãn"
không "g" ,chứ không phải sai chính tả.
HB-264 KHÓI ĐÙA MÂY
Uống giọt lệ sầu nuốt thơ đau
Người yêu châu chấu ta cào cào
Bay qua bay lại đồng không cỏ
Bồng bế nhau về mộng trăng sao
Nếu có mưa xuân tưới ruộng dưa
Cỏ non nũng nịu đất thẹn thùa
Cũng hết chim trời không cá nước
Hồn không bóng hết chỗ đong đưa!
Võng tình sử điệu ru người thơ
Thương ca đứt ruột nhớ dại khờ
Gió thét trăng gào đàn sông núi
Hết buồn hết khóc hết giăng tơ
Cho ta xin hết nỗi đau người
Đổi lại vườn xưa hoa cỏ tươi
Cho người nhõng nhẽo măn vú Mẹ
Vô tư cục bột chỉ lo cười
Ruộng hoang rau đắng cỏ hoang đầy
Vàng hoa trắng bướm khói đùa mây
Hận tình huyết sử tràn thi lệ
Người đất ta bùn thơ cỏ cây
Rồi cũng lòng không xác hư vô
Hương tan sắc rã hết hồn thơ
Người rong trứng cá ta bèo cám
Dã tràng thoát xác ve sầu khô....
MD.11/213/07
LuânTâm
Chủ Nhật, 12 tháng 9, 2010
HB-263 TÌNH BUỒN
TÌNH BUỒN
Rồi sẽ về trong chốn bụi mờ
Tình buồn xin gửi lại vườn thơ
Xin cho được ngủ yên nghìn kiếp
Quên hết đoạ đày hết mộng mơ!
Đường trước ngỏ sau bước lạ quen
Phố xưa hoang phế chẳng ánh đèn
Ai đi lầm lủi tìm kỷ niệm
Vẫn đợi chờ hay đã quên…
Còn chiếc lá xanh cạnh lá vàng
Bướm buồn cánh mỏng mãi lang thang
Chiều đi chiều đến mây thương áo
Tóc dệt thơ tình vai ngủ ngoan…
Không có tay thương để dỗ dành
Mắt sầu muôn kiếp hết màu xanh
Dỗi hờn mi lạnh đau màu má
Gót nhỏ vô tình vội quay nhanh…
Trời đất quay cuồng trong kiếp đau
Giọt mưa hờn tủi áo phai màu
Hương thừa còn nhớ màu hoa uá
Nghìn trước trễ đò khóc nghìn sau…
Đã gặp nhau rồi hay là không
Đầu đường cuối bãi hay ven sông
Ven rừng? Ven suối? bên triền núi
Trơ trọi cành khô tủi gốc thông…
Gặp lại hay không cũng thế thôi
Đâu còn môi má để gọi mời
Hồn đâu còn để mà run rẩy
Một chút hẹn hò cũng nổi trôi…
Xin cho mây trắng thật êm đềm
Tình tứ ngoan hiền em rất…em
Bao nhiêu mưa nắng bao nhiêu mộng
Tiếng nói giọng cười vui tiếng chim…
Nếu có đi xa cũng trờ về
Trên màu áo ngủ trong giấc mê
Xin cho tóc vẫn thơm tình sử
Mãi mãi tuyệt vời như hương quê…
MD 03/08/07
LuânTâm
HB- 262 Không Hò Hẹn
Không Hò Hẹn
Sáng sớm mưa dầm khóc nổi trôi
Đường xa kỷ niệm vẫn bồi hồi
Áo tơi thấm lạnh lòng hoang vắng
Quán trọ thờ ơ chẳng đón mời!
Lầm lũi đi trên nỗi đau nầy
Xác thân mục rã hay còn đây
Đông nào tuyết nhuộm chung dòng tóc
Mong gặp hè về áo trắng bay?
Mấy đò mấy nẻo mấy sân ga
Tiễn biệt chi nhiều thêm cách xa
Qua mấy sóng to bao biển lớn
Cũng chưa thấy được khói cơm nhà!
Cát cháy bỏng chân bụi nặng vai
Có đi mới biết đường còn dài
Khóc than chi cũng thêm cay đắng
Vinh nhục chìm trong tiếng thở dài!
Ai bảo nắng mưa chẳng hẹn kỳ
Gặp nhau là để khóc biệt ly
Dù bao dâu bể bao gian trá
Cũng có ngọt ngào có mê si!
Tiếng khóc trẻ thơ nhắc nhở hoài
Đường trần vạn nẻo vẫn chông gai
Phù vân lối cũ bao nhiêu mộng
Cõi tạm đường xưa bóng hao gầy!
Tóc rụng bao nhiêu sương gió rồi
Thịt da nào gợi nhớ chơi vơi
Đò ngang lỡ chuyến quên đò dọc
Mờ mịt dòng đời vẫn nổi trôi!
Trả được bao nhiêu nợ kiếp nào
Nửa đời lận đận, nửa chiêm bao
Không còn chi để dành con cháu
Có lẽ hẹn lần đến kiếp sau!
Ngày tháng trôi trên những dòng thơ
Đường xa xứ lạ mãi ngẩn ngơ
Áo bay tóc gọi trăng thề hứa
Tình chỉ còn vương chút hững hờ!
Nhắc chuyện ba sinh có ích gì
Ga nào giữ mãi được người đi
Con tàu nhả khói đầy đêm tối
Vô tận lòng đau dấu biệt ly!
Để lại nhân gian nét bụi mờ
Còn chăng mầm sống thuở hoang sơ
Dấu chân du mục rêu nguyên thủy
Không nắng không mưa chẳng bến bờ...
Tiếng gọi nào nghe thật não lòng
Mây trôi gió cuốn hết chờ mong
Giọt nắng phù sinh còn hiu hắt
Rồi cũng nhoà tan dấu bụi hồng
Trách nắng hờn mưa để làm chi
Cuối cùng cũng một chuyến ra đi
Đục trong đen trắng từ thiên cổ
Ấm lạnh nghìn năm có nghĩa gì?
Gọi gió gọi mây đã mệt rồi
Bốn mùa thương nhớ cũng... xa xôi
Những chiều chung bóng đêm chung gối
Còn chút dư hương đủ mặn môi!
Thăm thẳm trùng dương dấu buồn đau
Làm sao biết được hết nông sâu
Bao nhiêu con sóng con tàu vỡ
Trời nước dửng dưng chẳng đổi màu!
Bến nào đã đến bến nào chưa
Biết ai mong nhớ ai đón đưa
Tưởng con đom đóm là sao rụng
Trong chốn mịt mù sương khói xưa!
Lời mật ngọt nào rót vào tai
Còn chăng mộng đẹp để dành ai
Lạnh từ chân lạnh đau chân tóc
Muốn được một lần tay nắm tay!
Bao nhiêu quán trọ đã đi qua
Đêm tối mênh mông vẫn không nhà!
Giọng hát liêu trai nào lưu luyến
Cũng đành quay mặt với xót xa!
Qua được mấy cầu mấy dòng sông
Đò chiều thu cũ mắt ai trong
Chỉ còn gợn sóng buồn câm nín
Trời đất vô tình gió mênh mông!
Tưởng cuối đường mưa nắng ấm lên
Cho lòng sầu tủi chút lãng quên
Ngờ đâu rừng vắng đêm tăm tối
Mỏi mắt tìm đâu một ánh đèn!
Điạ ngục trần gian ở chốn nào
Lâu đài lộng lẫy hơn trăng sao
Phút giây thành khói mây tang tóc
Cát bụi kinh hoàng lạc mất nhau!
Tưởng chết rồi yên... vẫn chưa yên
Xương khô còn bị bới đào lên
Đốt cho tro bụi không còn nữa
Dành chỗ ăn chơi kiếm bạc tiền!
Duyên kiếp hẹn hò có thực không?
Người đi người có nhớ người không
Bao nhiêu tình sử bao nhiêu lệ
Cũng chỉ mơ hồ... cũng sắc không!
Tưởng trạm cuối rồi nào biết đâu
Hôm nay chỉ mới trạm khởi đầu
Khổ đau nào có chia biên giới
Nên vẫn mênh mông chẳng sắc màu!
Đi mãi đi hoài đi về đâu
Dù không hò hẹn không chờ nhau
Bao nhiêu đường thẳng bao đường tắt
Có phải cùng mong một bến nào...
MD. 05/05/02
LuânTâm
HB- 261 ÁO BAY TRẮNG HỒNG
ÁO BAY TRẮNG HỒNG
Cưng ơi…
Thềm trăng áo gió hoa mưa xuân
Kề tai rót mật hương tình nhân
Chân trời cổ tích thơ ngây bướm
Mưa môi bốc lửa ba vòng cưng....
Hơn thương hơn nhớ ăn mừng
Hơn thơm hơn ngọt hơn cưng cưng ghiền
Hoa tiên ấm bút ngọc êm
Thơ rơi lớp lớp yêu mềm ngây thơ
Thương tràn đồng nhớ tràn bờ
Mây hồng thay áo em chờ tân hôn
Sông thương biển nhớ no tròn
Rừng thương núi nhớ bông gòn chèo ghe
Chanh đường nước miá kẹo me
Chung dù chung nón hoa khoe học trò
Đường vào tình sử thẹn thò
Tay thương chân nhớ cánh cò câu thơ
Cho tiên cá được lên bờ
Cho anh khờ hết gà mờ hát rong
Thương vay khóc mướn sầu đông
Đá vàng cũng chịu hư không cũng đành
Thơm em ngọt thấu trời xanh
Hôn mê tiền kiếp dỗ dành tương lai
Chung thân gối sách trần ai
Hồng trần trăng mật áo bay trắng hồng
Thơ mênh mông nhạc bềnh bồng
Anh làm vợ em làm chồng chịu hôn....
Cưng ơi…
MD.05/04/09
LuânTâm
Thứ Năm, 9 tháng 9, 2010
HB-259&260 EM QUÊ HƯƠNG&ANH QUÊ HƯƠNG
EM QUÊ HƯƠNG
(Thân tặng Hoài Thương)
Gọi bầy đom đóm ngây thơ
Về ru em ngủ tràn bờ tương tư...
Chong đèn đối bóng viễn du
Bóng Cha Bóng Mẹ thiên thu đi về
Hôn con buồn ngủ buồn nghê
Công con hay múa con dê đói nhìn...
Hoàng hôn trôi nổi cầu kinh
Nhện con đứt ruột tội tình quê hương !
Ngày vọng cổ đêm cải lương
Chân phèn áo vá văn chương đội trời
Cha ông mở nước hụt hơi
Bao nhiêu xương máu đổi đời cháu con!
Rừng người vượt biển lòng son
Bóng trăng quê mẹ...Sài Gòn năm xưa (1)
Bể dâu tắt tiếng chuông chuà
Tan đình nát miễu ai thua tưởng còn...
Thương ai chân cứng đá mòn
Dời non lấp biển bồng con nước buồn !
Chèo ghe Bảy ngã ngàn thương
Cái răng sâu ngọt mía đường dưá thơm
Ầu ơ ! Em ngủ tân hôn
Sao mai khát sữa sao hôm đau lòng !
Con cua lột hết hát rong
Náu nương gốc luá hang còng trông mưa
Tủi thân ngọn cỏ gió đuà
Vòng thương vòng nhớ căng buà học yêu !
Em ơi ! Sương sớm nắng chiều
Cũng xin hoa bướm đỉnh yêu chín từng...
MD.03/03/09
LuânTâm
(1) "Sài Gòn Năm Xưa" : Tên tác phẩm lịch sử điạ lý văn hoá xã hội
nghiêm túc uyên bác rất nổi tiếng cuả học giả Vương Hồng Sển.
ANH QUÊ HƯƠNG
(Thân tặng anh Luân Tâm)
Gọi chiều nhớ lại chiều xưa
Gió đồng xanh hát gió đùa tóc hương
Từng chiều bên bến sông tương
Chờ mây chờ gió chở thương về nhà
Ngày nào có mẹ có cha
Giờ ôn kỷ niệm chiều tà khói sương
Thiên thu chiều đọng giọt buồn
Con chim se sẻ về nguồn mình ên
Bóng chiều hình bóng gọi tên
Khói lam chiều tỏa bồng bềnh mây bay
Chiều buồn lữ thứ heo may
Quê hương xa tít vai gầy áo cơm
Sử xanh xếp cánh lặng hồn
Lệ đêm chảy ngược từng cơn đau về
Tha hương vọng tưởng chiều quê
Dòng sông con suối bờ đê trường làng
Ông cha thịt rã xương tan
Vun xanh ruộng lúa tô vàng nắng mai
Mẹ cha gói trọn hình hài
Quê hương đằm thắm bờ vai ân tình
Qua đò bến nước bờ xinh
Bến Tre nuôi dưỡng bến tình ân sâu
Dừa xanh bóng mát nương dâu
Anh quê hương nắng đỉnh đầu chim bay
Còn thương còn nhớ vơi đầy
Mơ về bến cũ đó đây còn chờ
Anh ơi dâu bể thờ ơ
Cũng xin sóng mãi ru bờ ngàn năm...
04/13/09
Hoài Thương